Chương 10: Phòng họp kín
Phòng họp kín của hào môn im như tờ khi Yên Chi bước vào, gót giày đụng sàn gỗ vang lên một nhịp dứt khoát. Bàn dài, ánh đèn lạnh rọi lên những khuôn mặt đã sẵn sàng kết án; người đứng đầu gia tộc mở miệng với giọng tha thiết của kẻ chủ mưu: "Chúng ta phải tước quyền của cô để tránh rủi ro cho tập đoàn." Yên Chi không đáp ngay, chỉ đặt lên bàn một tập hồ sơ dày và một hộp gỗ nhỏ rồi nhìn thẳng vào ông ta; trong mắt cô không có nỗi sợ, chỉ là sự tính toán rõ ràng khiến phòng họp lặng xuống.
"Trước khi các ông làm điều đó, xin lỗi, nhưng cần phải làm rõ." Cô mở tập hồ sơ, nộp từng tờ giấy ủy quyền lên mặt bàn; hàng chữ ký của hàng trăm cổ đông nhỏ hiện lên như một bức tường không thể xuyên thủng. "Tôi đến với tư cách đại diện nhóm cổ đông lớn nhất trong các cổ đông rải rác — hai mươi mốt phần trăm, được cam kết bằng chữ ký và ủy quyền hợp lệ." Một anh em họ chau mày, một đứa cháu gái phải che miệng kêu lên; tiếng lục cục, bàn ghế rung vì những con số không thể chối cãi.
Người đứng đầu cố gắng nổi giận, nhưng Yên Chi nhoẻn miệng cười lạnh: "Các người có thể phán xét tôi là thế thân, nhưng các người không thể tước quyền bằng lời nói." Cô đưa ra điều kiện rõ ràng, giọng cô không cho phép thương lượng: nếu muốn, hãy mua lại cổ phần theo giá thị trường; còn mọi nỗ lực khác sẽ được đưa ra trước hội đồng cổ đông. Khi cuộc họp rơi vào hỗn loạn, điện thoại cô rung nhẹ — một tin nhắn ngắn hiện lên màn hình: "Sẵn sàng." Yên Chi cúi xuống nhặt chiếc hộp gỗ, lòng đã vạch sẵn nước đi tiếp theo, biết rằng cuộc chiến chưa kết thúc và một người sẽ lật mặt trong chốc lát.