Chương 1: Đọc hôn ước trước mặt khách

Sảnh lớn phủ Nhiếp chính vương chật ních khách khách: quan văn vai áo trang nghiêm, hào môn đối thủ nặng mùi nước hoa, đôi ba gương mặt huyện lệnh tò mò. Trước cả chỗ đông người, Dư Hoan mở cuộn hôn ước, giọng lạnh lùng mà rõ ràng: "Tôi đọc toàn văn, đồng thời tuyên bố bổ sung hai điều khoản: tài sản hôn nhân chia đôi, và vợ được tự do xuất nhập phủ cùng việc đi lại bên ngoài không bị hạn chế." Cả hội trường như nghẹn; tiếng lục lạc, tiếng quạt, rồi làn sóng thì thầm lan nhanh như lửa rơm.

Vương gia ngồi trên cao cau mày, ánh mắt như muốn nuốt cả người nói, nhưng bà không lùi: "Hôn ước là ràng buộc pháp lý giữa hai bên, không phải văn tự để một phe ghi chữ ký rồi mặc nhiên xí phần." Một đại thần vội mở miệng can: "Đó là điều bất thường…" Dư Hoan cắt ngang, tay lạnh đặt ấn ngọc lên mép văn bản, và nói chậm: "Bất thường hay không, đã ký thì phải thi hành. Nếu có ai dám xé hôn ước để trả người chủ cũ, tôi sẽ yêu cầu triều đình xét xử công khai."

Âm thanh con ấn khắc xuống giấy như tiếng tuyên bố: từ nay hai điều khoản có hiệu lực. Vương gia đưa tay, ngón trỏ để lên tờ hôn ước, nhưng không đóng ấn; hắn chỉ nhìn nàng lâu hơn người ta thấy cần thiết, trong mắt có sự tính toán mới mẻ. Ở cuối sảnh, một quản sự cúi thấp, mắt tránh né; bên ngoài hành lang, một chiếc tay hầu chớp mi, như tin tức đang chạy về mọi phía — điều này khiến Dư Hoan mỉm môi, biết rằng trận đấu vừa chính thức bắt đầu, và đêm nay, người chồng bề ngoài kia sẽ phải chọn cách đối mặt.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...