Chương 8: Hào môn sau rèm
Hành lang nhà mẹ đẻ vẫn nồng mùi trầm và thơm thuốc bắc, hai bà cô và một thái giám đứng chờ như những con rối được giật dây. Mẹ cô đưa tay, giọng mềm mại nhưng ráo riết: "Dư Hoan, con là vận mệnh nhà ta, hãy phản bội hắn một lần thôi, đem quyền lực vào tay nhà mẹ đẻ. Ta lo cho cả họ." Dư Hoan ngồi thẳng, ánh mắt lạnh như thép, chỉ mỉm cười không đáp. Cô biết họ đến không phải để xin xỏ mà để mua bán, và cô không phải món hàng để mặc cả.
Khi mẹ cô rời đi gọi người mang trà, Dư Hoan liếc ngang chiếc bàn gỗ, thấy ngăn bí mật đã bị khẩy hở. Tay cô không run khi mở bụng ngăn: một tập sổ nhỏ, mép giấy ố vàng, những tên người và con dấu bằng sáp đỏ chồng lên nhau. Tên làng, số tiền, ngày nhận—những dòng chữ hiện lên như lưỡi dao. "Các người đã bán dân vùng phong địa? Bán cả trẻ con?" cô hỏi, tiếng khô lạnh. Mẹ cô mặt tái, cố quay lời: "Không còn cách nào khác, thời thế…", nhưng lời biện hộ rỗng tan ngay lập tức dưới ánh mắt không tha thứ của Dư Hoan.
Cô không la lớn, chỉ thản nhiên lấy bút lông, chép lại vài trang, bỏ sổ gốc vào trong tay áo rồi đặt lên bàn một phong thư đã niêm phong sẵn. "Tôi không phản bội chồng, nhưng tôi sẽ không bao che cho tội ác của các người," cô nói, trao phong thư kèm lời đe doạ vừa đủ để mọi người hiểu: nếu họ không tự sửa sai, cô sẽ đưa bằng chứng ra trước triều. Bà mẹ nắm chặt mép áo, nước mắt lẫn uất ức, nhưng không gọi con lại được — Dư Hoan đã tách mình ra khỏi chuỗi máu mủ bằng hành động không thể bị kéo lại.
Trước khi rời phủ, cô tháo xuống chiếc vòng bạc nhà mẹ từng chu đáo khoác lên cổ cô ngày xuất giá, đặt lên bàn, thản nhiên: "Đây là của các người. Từ giờ tôi không nhận mệnh lệnh." Cô bước ra giữa sân, nắng chiều chiếu lên, trong tay giữ chặt tập sổ và một quyết định đã chín: nếu cần, cô sẽ kéo việc này lên triều và dùng hôn ước như con dao.