Chương 2: Đêm đầu không có tình

Ánh đèn lờ mờ rọi lên tấm màn thêu long, hơi lạnh của đêm phủ xuống như muốn thử lòng người. Dư Hoan ngồi bên mép giường, tay cầm hôn ước gấp gọn, không khoác lễ bào như mong đợi của nhà chồng mà vẫn chỉnh tề, mắt thẳng. Khi Nhiếp chính vương bước vào, dáng ông quen khoát quyền uy nhưng ánh nhìn lóe lên một chút bất ngờ — lần đầu gặp người không quỵ lụy trước mình. Thay vì cúi đầu, cô mở hôn ước, đặt lên bàn gỗ bóng dưới chân nến và nói rõ ràng: "Tôi đến đây vì hợp đồng. Tôi chỉ hợp tác chính trị, không bán thân hay đánh đổi tự do."

Anh im lặng một lúc, rồi hỏi chậm: "Vậy ngươi muốn gì?" Dư Hoan trả lời dứt khoát, từng câu như vạch ranh giới: quyền tài sản bình đẳng, tự do đi lại, cai quản lĩnh vực được giao theo điều khoản trong hợp đồng và công khai trách nhiệm của nhau trước triều. "Không có yêu cầu tình cảm, không có phục tùng vô điều kiện," cô nói, bàn tay đặt lên mép hôn ước như khẳng định rằng những điều đó là ràng buộc. Câu nói của cô khiến không khí biến đổi — không còn một cô dâu run rẩy, chỉ còn đối tác chính trị sắc bén.

Anh cười, nụ cười không ấm mà đầy thú vị: "Rất nhiều người phù hợp với danh xưng vợ, nhưng hiếm người dám làm người đối tác." Ông tiến lại gần, kiểm tra vẻ mặt cô như dò thăm biên giới của một đồng minh mới; có lần ông cố thử bằng một động tác nhẹ, nhưng Dư Hoan lùi lại một bước vừa đủ để giữ khoảng cách. Đêm ấy không có tình, chỉ có tính toán có chủ ý và một hợp đồng đang được củng cố bằng thái độ.

Trước khi rời phòng, cô bắt gặp quản gia Lâm Tử đứng nép ngoài hành lang, ánh mắt tránh né, tay khẽ giấu một nếp giấy mỏng nơi ống tay áo. Một tia nghi ngờ lóe lên trong cô — phủ Nhiếp chính thiếu người tin cậy, và cách dùng người của cô phải thay đổi. Niềm quyết tâm đó cắm một mấu nhọn cho ngày mai: khám xét phủ, điều tra ai bán tin, và làm cho mọi điều khoản trên giấy trở thành ranh giới không ai dám vượt.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...