Chương 4: Đừng gọi anh là Khang
Cái tát vang rất rõ trong hành lang ga cũ.
Anh không né.
Không giữ tay tôi.
Chỉ quay mặt sang một bên rồi đứng yên.
Tôi tát lần thứ hai.
Lần này bàn tay đau buốt.
“Ba năm.”
Tôi không nhận ra giọng mình.
“Em biết,” anh nói.
“Đừng nói anh biết.”
“Linh—”
“Tôi đã ngồi ngoài nhà xác sáu tiếng.”
Anh im.
“Tôi ký nhận dạng.”
“Anh biết.”
“Tôi chọn quan tài.”
“Anh biết.”
“Tôi phải nghe mẹ anh khóc mỗi tối. Tôi phải dọn đồ của anh. Tôi không ngủ được trong phòng mình tám tháng.”
Anh nhắm mắt.
“Anh biết.”
Tôi đẩy mạnh vào ngực anh.
“Anh không biết!”
Hai người đi ngang nhìn chúng tôi.
Anh nói:
“Ra khỏi đây trước. Đạt có thể đang theo em.”
“Anh còn nghĩ anh được quyền bảo tôi đi đâu?”
“Không.”
“Vậy đứng đây.”
Anh đứng.
Tôi hỏi câu tôi đã tưởng sẽ không bao giờ được hỏi người chết.
“Tại sao?”
Anh nhìn tôi.
“Đêm tai nạn, Duy lái.”
“Tôi không hỏi tai nạn.”
“Anh phải kể từ đó.”
“Tôi hỏi tại sao anh để tôi chôn người khác.”
Anh im lặng rất lâu.
“Vì khi anh tỉnh lại, người đầu tiên anh nghe nói muốn xử lý em.”
Tôi khựng.
“Ai?”
“Thành Đạt.”
“Anh nghe ở đâu?”
“Một phòng khám tư ở ngoại tỉnh. Người cứu anh đưa anh tới đó. Anh bị gãy hai xương sườn, chấn thương đầu.”
Anh kể sau khi xe lao khỏi đường, Duy chết tại chỗ. Minh Quân bị văng khỏi xe xuống sườn dốc. Một tài xế xe tải tìm thấy anh trước khi chiếc xe bốc cháy.
Hai ngày sau, khi còn nửa tỉnh nửa mê, anh nghe một cuộc gọi của người trong gia đình truy tìm bệnh viện quanh khu vực.
“Đạt nói với một người rằng nếu anh chưa chết thì phải tìm cho ra. Và nếu em biết anh sống…”
“Thì sao?”
“Em là điểm yếu.”
Tôi cười lạnh.
“Nên anh biến em thành góa phụ để bảo vệ?”
“Anh đã nghĩ nếu họ tin anh chết, em sẽ an toàn.”
“Lại là một người đàn ông tự quyết định điều gì tốt cho tôi.”
“Đúng.”
Anh không cãi.
“Và đó là sai.”
Tôi không ngờ câu thừa nhận làm mình giận hơn.
“Anh có thể gửi một câu.”
“Không.”
“Một dấu chấm.”
“Anh thử.”
Tôi nhìn anh.
“Ba tuần sau tang lễ, anh gửi email cho em từ tài khoản mới. Tối đó có người vào căn hộ em.”
Tôi nhớ.
Ba tuần sau đám tang, cửa ban công từng mở dù tôi chắc mình đã khóa. Tôi nghĩ do đầu óc mình rối.
“Anh dừng.”
“Và bỏ mặc tôi ba năm.”
“Anh thu thập bằng chứng.”
“Để làm gì?”
“Đưa những người đã giết Duy và dùng danh tính Khang ra ánh sáng.”
“Bao giờ? Năm năm? Mười năm?”
Anh không trả lời.
Tôi biết câu trả lời.
Anh chưa sẵn sàng quay lại.
Cuộc gọi lúc 3:08 không nằm trong kế hoạch.
“Tại sao bây giờ?”
“Vì họ bắt đầu tìm két của anh.”
“Két trống.”
“Đúng.”
“Trong đó có gì?”
“Một bản sao sổ cái của Duy.”
“Họ lấy rồi?”
“Không.”
“Vậy đâu?”
Anh nhìn tôi.
“Anh chuyển nó trước tai nạn.”
“Cho ai?”
“Cho em.”
Tôi bật cười ngắn.
“Anh lại giấu thứ gì trong nhà tôi mà tôi không biết?”
“Không ở nhà.”
“Ở đâu?”
Anh nhìn chiếc túi máy ảnh trên vai tôi.
Tôi theo phản xạ giữ chặt.
Đó là chiếc máy ảnh phim cũ của cha tôi. Tôi dùng nó ít nhưng luôn mang theo trong những chuyến cá nhân.
“Không thể.”
“Anh sửa nó trước chuyến đi Đà Lạt của mình năm đó.”
Tôi nhớ Khang từng mang máy đi bảo dưỡng giúp.
“Trong phần đế có một khe kim loại giả. Duy thiết kế.”
Tôi mở túi.
Anh không chạm vào.
Tôi tháo plate dưới máy.
Không thấy gì.
“Ốc bên phải.”
“Đừng.”
“Gì?”
“Đừng nói cho tôi cách.”
Tôi tự kiểm tra.
Một cạnh plate có đường nối cực mảnh.
Tôi dùng đồng xu bật.
Bên trong là một thẻ nhớ microSD bọc nhựa.
Tôi nhìn anh.
“Ba năm nó ở đây?”
“Ừ.”
“Và họ vừa đột nhập nhà vì nghĩ nó ở két.”
“Ừ.”
“Nếu biết nó ở chỗ tôi?”
Anh im.
“Họ sẽ giết tôi?”
“Có khả năng.”
Tôi nắm chặt thẻ.
“Vậy anh kéo tôi vào nguy hiểm từ trước khi chết giả.”
“Anh nghĩ chiếc máy là nơi không ai tìm.”
“Anh luôn nghĩ.”
“Linh…”
“Tên anh thật là gì?”
Anh im một giây.
“Trần Minh Quân.”
“Từ khi nào anh sống bằng tên Khang?”
“Mười chín tuổi.”
“Ai biết?”
“Cha. Mẹ. Thành Đạt. Một bác sĩ gia đình. Và Duy sau khi tự tìm ra.”
“Mẹ anh biết?”
“Biết.”
Tôi nhớ tất cả những lần bà gọi tôi là con dâu của Khang.
Tất cả những lần bà khóc trước mộ.
“Tất cả đều diễn.”
“Không.”
“Mẹ anh khóc cho ai?”
Minh Quân nhìn xuống.
“Có lẽ cho cả hai đứa con.”
Tôi muốn hỏi thêm thì điện thoại anh rung.
Anh nhìn màn hình.
Mặt thay đổi.
“Đi.”
“Lại gì nữa?”
“Đạt đã vào bãi xe.”
“Anh theo dõi anh ta?”
“Anh theo dõi chiếc xe.”
Tôi nhét thẻ nhớ vào áo.
“Tôi không đi với anh.”
“Được.”
“Tôi đi đến cảnh sát.”
Anh nhìn tôi thật lâu.
“Đó là điều em nên làm từ đầu.”
Chúng tôi đi về hai hướng khác nhau.
Tôi mới được mười bước thì anh gọi:
“Linh.”
Tôi không quay lại.
“Có một chuyện nữa.”
“Đủ rồi.”
“Thi thể Duy không phải thứ duy nhất bị đổi tên.”
Tôi dừng.
“Ý anh là gì?”
“Trong quỹ tín thác có một điều khoản.”
Giọng anh thấp xuống.
“Nếu Minh Khang kết hôn hợp pháp và chết trước khi có con, 34% cổ phần chuyển cho người phối ngẫu.”
Tôi quay lại.
Anh nhìn tôi.
“Trên giấy tờ, em đang sở hữu thứ cha anh đã giết người để giữ suốt mười bốn năm.”