Chương 3: Chiếc tủ số 308
Tôi nộp đơn yêu cầu xem xét lại nhận dạng thi thể vào sáng hôm sau.
Cảnh sát không hứa sẽ khai quật ngay.
Nhưng khi Mai gửi bản phân tích metadata X-quang và thông tin người mất tích Lê Quang Duy, thái độ của họ thay đổi.
Vụ tai nạn được chuyển sang tổ điều tra có thẩm quyền cao hơn.
Tên Vũ Thành Đạt xuất hiện ở ba vị trí trong hồ sơ cũ: người cung cấp hồ sơ răng, người đại diện gia đình và người ký nhận tài sản sau tai nạn.
Tôi gọi anh ta.
Đạt nghe máy rất nhanh.
“Linh?”
“Tối hôm kia anh ở đâu?”
“Nhà.”
“Có vào căn hộ tôi không?”
Một tiếng cười nhỏ.
“Sao tôi vào được?”
“Anh từng có chìa khóa.”
“Từng. Tôi trả rồi.”
“Hồ sơ nha khoa của Khang do anh gửi cho pháp y.”
Đầu dây im.
“Ba năm rồi em lại đào chuyện này lên làm gì?”
“Vì có thể tôi chôn nhầm người.”
“Ai nói với em?”
Tôi nghe câu hỏi đó rõ hơn tất cả.
Không phải tại sao em nghĩ vậy.
Mà là ai nói.
“Vậy là có người biết?”
Đạt đổi giọng.
“Linh, tôi nói với tư cách người từng làm việc cho Khang. Em đang bị ai đó thao túng.”
“Khang chết thật không?”
“Tôi nhìn thấy thi thể.”
“Anh nhìn thấy mặt?”
Không trả lời.
Tôi cúp máy.
Hai phút sau, số lạ gửi tin:
“Đừng nói với Đạt những gì em biết.”
Tôi nổi giận.
Tôi gõ:
“Đừng ra lệnh cho tôi. Nếu anh là Khang, xuất hiện.”
Lần này tin nhắn gửi được.
Ba dấu chấm không xuất hiện.
Không phản hồi.
Tôi nhắn tiếp:
“Ba năm. Tôi đã chôn anh ba năm. Anh nợ tôi một khuôn mặt.”
Mười phút.
Không gì cả.
Đến trưa, một người giao hàng mang tới phong bì.
Không tên người gửi.
Bên trong là chìa khóa kim loại nhỏ có khắc:
308
Và một vé gửi đồ của Ga Đông Thành.
Tôi nhớ bức ảnh Khang đứng ở đó bốn tháng sau tang lễ.
Ga cũ đã ngừng khai thác tuyến đường dài nhưng khu tủ lưu trữ vẫn hoạt động cho khách xe buýt.
Tủ 308 nằm cuối hành lang.
Chìa khóa vừa khít.
Bên trong có ba thứ.
Một điện thoại đời cũ.
Một hộ chiếu.
Và một hộp nhung nhỏ.
Tôi mở hộ chiếu trước.
Ảnh là Khang.
Nhưng tên:
TRẦN MINH QUÂN.
Ngày sinh giống Khang.
Tôi nghĩ hộ chiếu giả.
Cho đến khi nhìn phần nơi sinh, tên cha mẹ và số định danh cũ.
Tất cả trùng gia đình Khang.
Trong trí nhớ của tôi, nhà Trần chỉ có một con trai.
Minh Khang.
Tôi mở điện thoại.
Không khóa.
Chỉ có một ứng dụng ghi âm và một album ảnh.
File đầu tiên tên:
CHO LINH – NẾU ANH KHÔNG THỂ TỰ NÓI.
Tôi nhấn phát.
Giọng Khang vang lên.
“Linh.”
Tôi phải dừng file ngay.
Hít thở.
Rồi bật lại.
“Nếu em nghe được đoạn này thì có hai khả năng. Một là anh chết thật. Hai là anh đã hèn đến mức chưa dám đứng trước mặt em.”
Tôi siết điện thoại.
“Anh hy vọng là khả năng thứ hai, dù biết em sẽ ghét anh vì điều đó.”
Giọng anh dừng.
“Điều đầu tiên anh cần nói là: người em cưới không tên Trần Minh Khang.”
Tôi không chớp mắt.
“Tên anh là Trần Minh Quân.”
Tiếng loa nhà ga ngoài hành lang vang lên, nhưng tôi gần như không nghe.
“Minh Khang là anh trai sinh đôi của anh.”
Tôi thấy dạ dày mình thắt lại.
“Khang chết năm mười chín tuổi.”
Tôi đứng bật dậy.
Điện thoại suýt rơi.
“Cha anh đã giấu cái chết đó.”
“Sau tai nạn, ông ấy bắt anh sống bằng tên Khang.”
“Anh đã đồng ý.”
Giọng Khang—không, Minh Quân—khàn đi.
“Đó là điều anh không thể đổ lỗi hoàn toàn cho ai khác.”
“Khi gặp em, anh đã sống bằng cái tên đó hơn bảy năm.”
“Anh định nói thật trước khi cưới.”
“Anh đã không nói.”
“Anh yêu em, và chính vì yêu, anh càng sợ mất.”
Tôi bật cười.
Không vui.
Ba năm tang tóc.
Bốn năm hôn nhân.
Ngay cả tên chồng cũng là giả.
File tiếp tục:
“Nếu em muốn biết tại sao cha cần Minh Khang sống, mở hộp nhung.”
Tôi mở.
Bên trong không có trang sức.
Một chiếc USB.
Trên đó ghi:
34%
“Ba mươi bốn phần trăm cổ phần Thiên Nam được ông ngoại để lại cho Minh Khang thông qua quỹ tín thác. Nếu Khang chết trước hai mươi lăm tuổi, quyền đó chuyển sang quỹ học bổng độc lập và cha mất quyền kiểm soát.”
“Nên Khang không được phép chết.”
“Một Minh Khang khác phải tiếp tục tồn tại.”
Tôi nghe tiếng mình thở.
“Ba năm trước, Lê Quang Duy phát hiện hồ sơ quỹ tín thác và các giao dịch được ký bằng danh tính của người đã chết.”
“Anh ấy đến tìm anh.”
“Đêm 13 tháng 9, bọn anh mang bằng chứng đi gặp một người.”
Giọng anh dừng.
“Xe bị truy đuổi.”
“Duy chết.”
“Anh sống.”
Tôi cắn môi đến đau.
“Và sau đó…”
“Anh đã để họ chôn Duy dưới tên anh.”
Tôi nhấn dừng.
Cả người run lên.
Không phải cha anh.
Không phải luật sư.
Chính anh.
Người đàn ông tôi đã khóc suốt ba năm biết tôi đang chôn nhầm một người.
Tôi nghe tiếng bước chân phía sau hành lang.
Tôi quay lại.
Một người đàn ông đứng cách tôi khoảng mười mét.
Gầy hơn.
Tóc ngắn hơn.
Một vết sẹo mới kéo từ thái dương xuống gần tai.
Nhưng tôi biết gương mặt đó.
Ba năm rồi.
Tôi vẫn biết.
Anh nhìn tôi.
Mắt đỏ.
“Linh.”
Tôi tát anh.