Chương 7: Chồng tôi cũng không vô tội
Thẻ nhớ của Duy có một file bị khóa riêng.
Tên:
MQ_LEDGER
Minh Quân.
Mật khẩu không nằm trong bất kỳ ghi chú nào.
Kỹ thuật mất hai ngày mới mở được bằng một khóa lấy từ cuốn sổ mẹ chồng đưa.
Tôi ngồi cùng điều tra viên khi file hiện lên.
Không phải bằng chứng Minh Quân giết ai.
Đôi khi thứ làm một người sụp đổ không cần lớn đến vậy.
Nó chỉ cần chứng minh họ đã biết mình đang làm gì.
Bảng tính ghi hơn một trăm tám mươi văn bản do “Trần Minh Khang” ký từ năm 2010 đến 2023.
Trong đó có bốn mươi hai nghị quyết cổ đông.
Mười ba bảo lãnh khoản vay.
Tám giao dịch liên quan trust.
Ba hồ sơ dùng tài sản trust làm căn cứ vay vốn.
Chữ ký là của Minh Quân.
Không bị ép từng lần.
Không phải một sai lầm lúc mười chín tuổi.
Một cuộc đời kéo dài mười ba năm.
File cuối là ghi chú của Duy:
Quân nói muốn thoát. Tôi tin anh ấy muốn thoát. Nhưng muốn thoát không xóa những thứ đã ký.
Tôi đọc câu đó rất lâu.
Điều tra viên hỏi:
“Chị biết anh Quân hiện ở đâu không?”
“Có thể liên lạc.”
“Chúng tôi cần anh ấy ra trình diện.”
“Về tội gì?”
“Ít nhất là sử dụng danh tính người khác, làm sai lệch giấy tờ. Tùy chứng cứ có thể phát sinh trách nhiệm trong các giao dịch.”
Tôi hiểu.
Ba năm trước Minh Quân không chỉ trốn người muốn giết anh.
Anh trốn cả thứ đang chờ nếu anh sống trở lại.
Pháp luật.
Tôi gọi.
“Gặp tôi.”
Anh nói một địa chỉ.
Tôi đổi.
“Không. Quán cà phê tầng trệt Sở Tư pháp. Camera đầy đủ.”
Anh im một giây.
“Được.”
Minh Quân đến với mũ lưỡi trai và khẩu trang.
Tôi đặt bản in MQ_LEDGER trước mặt.
Anh nhìn trang đầu, không hỏi tôi lấy đâu.
“Duy giữ.”
“Ừ.”
“Anh biết?”
“Anh biết anh ấy lập danh sách. Không biết có bao nhiêu.”
“Anh ký.”
“Đúng.”
“Tất cả?”
“Phần lớn.”
“Tại sao?”
Anh nhìn ra đường.
“Lúc đầu vì sợ.”
“Sau đó?”
“Vì dễ hơn.”
Tôi không ngờ anh trả lời thẳng.
“Dễ hơn việc nói thật.”
“Đúng.”
“Dễ hơn mất tiền.”
“Đúng.”
“Dễ hơn mất tôi.”
Anh nhìn tôi.
“Đúng.”
“Ba năm trước anh trốn vì bảo vệ tôi?”
“Có.”
“Chỉ vậy?”
Anh im.
Tôi thấy cơn giận nguội thành thứ lạnh hơn.
“Nói.”
“Không.”
“Không cái gì?”
“Không chỉ vậy.”
“Anh sợ bị bắt.”
“Ừ.”
“Sợ mất mọi thứ.”
“Ừ.”
“Nên anh để Duy nằm trong mộ của mình và tôi làm góa phụ.”
Anh nhắm mắt.
“Ừ.”
Tôi dựa lưng vào ghế.
Lạ là khi cuối cùng nghe hết sự thật xấu nhất, tôi lại bình tĩnh.
“Cảnh sát muốn anh trình diện.”
Anh mở mắt.
“Anh biết.”
“Anh định chạy tiếp?”
“Không.”
Tôi nhìn anh.
“Tại sao tin?”
“Em không cần.”
Anh lấy trong áo một phong bì.
Bên trong là vé máy bay giả, giấy tờ và tiền mặt.
“Anh đã chuẩn bị rời Việt Nam nếu mọi thứ hỏng.”
“Rồi?”
“Sáng nay anh đốt hộ chiếu giả.”
“Cảm động quá.”
Anh cười rất nhẹ, đau đớn.
“Không. Chỉ là lần đầu anh không muốn tiếp tục sống bằng tên người khác.”
Chúng tôi im.
Anh hỏi:
“Em có nghĩ nếu anh ra trình diện, em sẽ tha thứ?”
“Không.”
“Tốt.”
“Anh nên làm vì đó là việc đúng.”
“Anh biết.”
“Đừng lại biến tôi thành lý do.”
Anh gật.
Tôi gọi điều tra viên.
Minh Quân không chạy.
Mười lăm phút sau, anh được đưa đi.
Trước khi lên xe, anh quay lại.
Không nói.
Tôi cũng không.
Chiều, Thiên Nam ra thông cáo khẩn.
Họ phủ nhận toàn bộ cáo buộc và tuyên bố “một cá nhân mạo danh thành viên gia đình đang có hành vi tống tiền”.
Một giờ sau, báo chí đăng tin:
NGƯỜI TỰ NHẬN LÀ TRẦN MINH QUÂN BỊ TẠM GIỮ LÀM RÕ VỤ THI THỂ TRONG MỘ MINH KHANG.
Dư luận quay sang nghi anh giết Duy rồi tráo xác.
Thành Đạt xuất hiện trên truyền hình.
“Gia đình ông Thịnh cũng là nạn nhân.”
Tôi ném điều khiển xuống sofa.
Điện thoại reo.
Mai.
“Linh, có chuyện.”
“Gì?”
“Phòng khám Nam An vừa cháy kho lưu trữ.”
Tôi đứng bật dậy.
“Hồ sơ?”
“Khu máy chủ backup.”
“Có người bị thương không?”
Mai im.
“Mai?”
“Người quản trị từng gửi metadata cho tôi bị đánh trong bãi xe trước vụ cháy.”
“Còn sống?”
“Đang cấp cứu.”
Tôi nhìn tivi.
Thành Đạt vẫn đang nói về gia đình vô tội.
Một email mới tới.
Không người gửi.
File video.
Tôi mở.
Camera hành trình của một xe tải đêm tai nạn ba năm trước.
02:51.
Chiếc xe của Khang nằm dưới sườn dốc.
Một xe khác dừng trên đường.
Vũ Thành Đạt bước xuống.
Anh ta mang theo một can nhựa.
Nhưng không đi một mình.
Cửa bên kia mở.
Một phụ nữ bước xuống.
Dù hình mờ, tôi vẫn nhận ra.
Mẹ chồng tôi.
Trần Lệ Thu.