Chương 1: Cuộc gọi lúc 3 giờ 08 phút
Ba năm sau ngày chôn chồng, tôi nhận được cuộc gọi của anh lúc 3 giờ 08 phút sáng.
Tôi đang đứng trong bếp, chân trần, một tay cầm cốc nước, tay kia lướt qua những thông báo vô nghĩa trên điện thoại để cố dỗ mình ngủ.
Ngoài cửa sổ, mưa quất vào kính.
Màn hình sáng lên.
TRẦN MINH KHANG
Tôi đánh rơi cốc.
Nó vỡ dưới chân.
Trong ba năm qua, tôi chưa từng xóa tên anh khỏi danh bạ. Số điện thoại ấy đã bị nhà mạng thu hồi sau khi gia đình nộp giấy chứng tử. Tôi giữ nó chỉ vì không đủ can đảm bấm nút xóa.
Chuông reo lần thứ hai.
Tôi nhìn ảnh đại diện cũ của Khang: anh đứng ngoài ban công, tóc bị gió thổi rối, cười vì tôi vừa bảo anh đừng cười.
Chuông reo lần thứ ba.
Tôi nghe máy.
Không nói gì.
Đầu dây bên kia có tiếng thở.
Rất khẽ.
Rồi một giọng đàn ông nói:
“Linh.”
Đầu gối tôi mềm đi.
Không thể nhầm.
Ba năm là đủ để quên nhiều thứ: mùi nước hoa, cảm giác một bàn tay, chính xác tiếng bước chân của ai đó trong nhà.
Nhưng không đủ để quên một giọng nói từng gọi tên mình mỗi sáng.
“Khang?”
Tôi nghe hơi thở anh khựng lại.
“Đừng quay lại.”
Tôi đứng bất động.
“Cái gì?”
Giọng anh thấp xuống.
“Có người đang đứng sau lưng em.”
Toàn thân tôi lạnh ngắt.
Phía trước tôi là cửa kính tối màu của ban công.
Trong đó phản chiếu căn bếp.
Phản chiếu tôi.
Và ở cuối hành lang phía sau—
có một bóng người.
Tôi không thở.
Bóng người đứng ngay cạnh cánh cửa phòng làm việc của Khang.
Căn phòng tôi đã khóa suốt ba năm.
“Đừng nhìn,” giọng trong điện thoại nói. “Đi thẳng về phía cửa ban công.”
“Anh là ai?”
“Làm đi.”
Tôi bước một bước.
Tiếng kính vỡ dưới chân khiến bóng người phía sau cử động.
Tôi nghe tiếng giày.
Một bước.
Hai bước.
“Mở ban công,” anh nói.
“Tầng hai mươi mốt.”
“Bên trái có cửa kỹ thuật nối sang ban công căn 2108. Chủ nhà đang đi công tác. Khóa chốt dưới đã hỏng từ tháng trước.”
Tôi quay đầu rất nhẹ.
Không phải để nhìn người phía sau.
Mà vì câu đó.
Khóa chốt ban công 2108 hỏng là chuyện tôi chỉ biết chiều hôm qua, khi cô lao công sang mượn thang.
Không ai ngoài tầng này biết.
“Đi!”
Tôi mở cửa kính.
Mưa tạt vào mặt.
Phía sau, tiếng chân tăng tốc.
Tôi trèo qua lan can ngăn hai ban công, bàn tay trượt vì nước. Một cánh tay chụp hụt áo ngủ của tôi.
Tôi hét.
Người đó không nói.
Tôi ngã sang ban công 2108, kéo cửa kỹ thuật.
Khóa bật.
Tôi chui vào, đóng lại rồi dùng thanh chắn cửa.
Phía bên kia có tiếng đập.
“Linh,” điện thoại nói. “Gọi bảo vệ. Đừng gọi số khẩn cấp từ máy này.”
“Tại sao?”
Cuộc gọi tắt.
Tôi gọi bảo vệ bằng điện thoại bàn của căn hộ trống.
Năm phút sau, đèn hành lang sáng rực. Hai bảo vệ và cảnh sát khu vực có mặt.
Người trong căn hộ tôi đã biến mất.
Khóa cửa chính không có dấu cạy.
Camera thang máy không ghi nhận người lạ lên tầng.
Nhưng cửa phòng làm việc của Khang đã mở.
Két sắt phía sau bức tranh bị kéo ra khỏi tường.
Nó trống.
Một cảnh sát hỏi:
“Chị có biết trong két từng có gì không?”
Tôi lắc đầu.
Ba năm qua tôi chưa mở nó.
Khang từng nói đó chỉ là giấy tờ công ty.
Người cảnh sát nhìn những mảnh kính trên bếp.
“Chị nói người gọi điện cảnh báo là chồng chị?”
“Đúng.”
“Anh ấy đang ở đâu?”
Tôi nhìn anh ta.
“Nghĩa trang Thiên Sơn.”
Người cảnh sát không hiểu.
Tôi nói tiếp:
“Anh ấy chết ba năm rồi.”
Không khí im hẳn.
Tôi mở lịch sử cuộc gọi.
Không có cuộc gọi lúc 3:08.
Không có tên Minh Khang.
Lịch sử chỉ ghi cuộc gọi gần nhất từ mẹ chồng tôi hai ngày trước.
Tôi mở ứng dụng ghi âm cuộc gọi tự động.
Không có file.
Nhưng tai tôi vẫn nhớ giọng đó.
Và còn một thứ khác.
Anh biết căn 2108.
Anh biết khóa hỏng.
Anh biết có người trong nhà tôi trước cả tôi.
06:20, cảnh sát rời đi sau khi niêm phong vài dấu vết.
Tôi ngồi một mình trong phòng khách.
Mưa đã nhỏ hơn.
Tôi nhìn căn phòng làm việc mở toang.
Ba năm trước, chính trong căn phòng đó Khang hôn tôi lần cuối trước khi nói:
“Anh đi gặp một người. Tối anh về.”
Anh không về.
02:47 sáng hôm sau, cảnh sát gọi.
Chiếc xe của anh lao khỏi đoạn cua đèo Mây rồi cháy.
Thi thể không thể nhận diện bằng khuôn mặt.
Tôi nhận ra chiếc nhẫn cưới.
Vết gãy xương đòn cũ.
Hồ sơ nha khoa.
Và tôi đã ký.
Tôi xác nhận người chết là chồng mình, Trần Minh Khang.
Tôi đã nhìn quan tài đóng nắp.
Tự tay đặt nắm đất đầu tiên xuống mộ.
Tôi đã sống ba năm với sự thật ấy.
Điện thoại rung.
Một tin nhắn từ số không xác định.
“Em vẫn giữ nhẫn của anh chứ?”
Tôi nhìn chiếc nhẫn cưới đang đeo trên dây chuyền ở cổ.
Tin thứ hai đến.
“Nhìn mặt trong.”
Tôi tháo dây, cầm nhẫn dưới đèn.
Bên trong có dòng khắc tôi đã đọc hàng trăm lần:
HL – MK – 11.09
Nhưng dưới ánh sáng xiên, sát mép nhẫn xuất hiện một vết khắc cực nhỏ mà trước đây tôi chưa từng để ý.
Hai chữ:
M.Q.
Tôi còn chưa hiểu thì tin nhắn cuối đến.
“Ngày mai đừng đến mộ Minh Khang.”
“Người nằm dưới đó chưa bao giờ là anh.”