Chương 11: Cuộc gọi thứ hai lúc 3 giờ 08 phút
Khách sạn sơ tán trong hỗn loạn.
Nhân viên an ninh hướng mọi người ra cửa chính.
Cảnh sát chạy xuống tầng hầm.
Tôi đứng ngoài sảnh, nhìn khói đen bò lên phía cầu thang kỹ thuật.
Minh Quân xuất hiện bên cạnh.
“Em ổn không?”
“Ổn.”
“Đạt đâu?”
“Xuống dưới.”
“Anh ta đốt hồ sơ?”
“Có vẻ.”
Minh Quân định đi.
Tôi giữ tay áo.
“Anh không phải cảnh sát.”
“Anh biết đường kho.”
“Nói cho họ.”
Anh nhìn tôi.
Ba năm trước, có lẽ anh đã tự lao xuống.
Lần này anh gọi điều tra viên, chỉ sơ đồ và đứng lại.
Một thay đổi rất nhỏ.
Nhưng tôi thấy.
Mười phút sau, đội cứu hỏa khống chế đám cháy.
Kho hồ sơ chỉ cháy một phần vì hệ thống chữa cháy kích hoạt sớm.
Thành Đạt không ở đó.
Cảnh sát tìm thấy cửa giao hàng phía sau mở.
Anh ta đã dùng vụ cháy làm đường thoát.
Người đàn ông đóng giả Minh Quân bị giữ lại.
Anh ta khai được Thành Đạt thuê, cung cấp toàn bộ giấy tờ và trả năm tỷ nếu đóng vai trong ba tháng cho đến khi “tranh chấp gia đình kết thúc”.
Ông Trần Quốc Thịnh bị mời làm việc.
Ông không bỏ chạy.
Có lẽ cả đời ông đã quen với việc người khác chạy thay.
19:40, tôi về căn hộ dưới sự bảo vệ của cảnh sát.
Minh Quân được yêu cầu ở địa điểm khác.
Chúng tôi không nói thêm.
02:57 sáng, tôi tỉnh vì điện thoại rung.
Tin nhắn từ số lạ:
“Cô muốn biết ai ra lệnh đuổi chiếc xe của Duy?”
Tôi ngồi dậy.
“Ai?”
“03:08. Tôi gọi.”
Tôi lập tức báo điều tra viên.
Họ yêu cầu không trả lời thêm và bắt đầu truy vết.
03:08.
Điện thoại reo.
Số ẩn.
Tôi nghe loa ngoài.
Giọng Thành Đạt.
“Linh.”
Tôi nhìn điều tra viên trên màn hình máy tính đang nghe cùng.
“Anh đang ở đâu?”
“Một nơi không có Điều 17.4.”
“Anh gọi để khoe?”
“Để sửa một câu chuyện.”
“Anh rất thích sửa.”
Đạt cười.
“Cô nghĩ ông Thịnh là nạn nhân của tôi?”
“Tôi chưa nói.”
“Ông ấy ra lệnh lấy tài liệu của Duy.”
“Có bằng chứng.”
“Ông ấy biết xe đang trên đèo. Biết người của tôi sẽ ép dừng.”
“Còn lệnh giết?”
“Không bao giờ dùng chữ đó.”
“Tiện thật.”
“Người như ông Thịnh không nói ‘giết’. Họ nói ‘xử lý’.”
Tôi nhìn đồng hồ truy vết trên màn hình.
Hai phút.
“Còn anh?”
“Tôi chỉ làm điều cần thiết.”
“Đốt xác Duy?”
Im lặng.
“Làm hồ sơ răng giả?”
“Nếu không, toàn bộ cấu trúc đổ.”
“Cấu trúc hay khoản ba trăm tỷ anh lấy?”
Giọng Đạt thay đổi.
“Duy không nên đào Northstar.”
Tôi nhìn điều tra viên.
Đây là lần đầu Đạt tự nhắc tên dự án trong cuộc gọi ghi âm.
“Anh ấy phát hiện anh ăn tiền của ông Thịnh.”
“Ăn?”
Đạt bật cười.
“Tôi xây cả hệ thống giấy tờ cho gia đình đó mười bốn năm. Nếu không có tôi, Quân đã vào tù từ năm mười chín, Khang chết trên giấy, trust rời khỏi Thiên Nam và ông Thịnh mất công ty.”
“Nên anh tự trả lương ba trăm tỷ.”
“Tôi lấy phần của mình.”
Tôi nghe tiếng xe xa xa trong điện thoại.
Đội truy vết gửi tin nhắn: vị trí gần khu cảng cũ Đông Nam.
“Tại sao gọi tôi?”
“Vì cô làm mọi thứ trở nên quá lớn.”
“Tôi?”
“Nếu cô để cái mộ yên, Duy vẫn là Khang, Quân vẫn là ma, mọi người vẫn sống.”
“Duy không sống.”
Im.
“Anh ấy không phải giấy tờ.”
“Cô nghĩ trả tên cho một xác chết làm anh ta sống lại?”
“Không.”
“Vậy vì sao?”
Tôi nhìn đồng hồ.
03:12.
“Vì người chết cũng không phải tài sản để anh đổi tên cho tiện.”
Đạt cười nhỏ.
“Cô giống Duy.”
“Hy vọng vậy.”
Cuộc gọi tắt.
Cảnh sát đã định vị được khu vực.
04:05, họ tìm thấy xe Thành Đạt tại bến container.
Không có người.
Trong xe có laptop, hộ chiếu giả và tiền mặt.
04:40, chó nghiệp vụ lần được dấu tới một kho lạnh bỏ trống.
Đạt bị bắt khi đang tìm cách trèo qua hàng rào phía sau.
Không đấu súng.
Không màn rượt đuổi điện ảnh.
Một người đàn ông đã dùng giấy tờ để viết lại cuộc đời người khác suốt mười bốn năm cuối cùng bị còng tay trong đôi giày đầy bùn.
Sáng, cảnh sát khám xét văn phòng riêng của Đạt.
Họ tìm thấy bản gốc sổ Northstar, hồ sơ giả danh tính hai anh em Trần và một ổ cứng chứa đoạn ghi âm giữa Đạt với ông Thịnh đêm tai nạn.
Giọng ông Thịnh:
“Lấy lại tài liệu. Đừng để Quân đưa ra ngoài.”
Đạt hỏi:
“Nếu chúng chống?”
Một khoảng im.
Ông Thịnh đáp:
“Tôi không cần biết cách cậu làm.”
Tôi nghe file cùng Minh Quân tại trụ sở.
Anh nhắm mắt.
“Anh đã dành mười bốn năm nghĩ cha buộc anh sống bằng tên Khang để cứu công ty.”
“Có thể ông ấy thật sự nghĩ vậy.”
“Không làm nó tốt hơn.”
“Không.”
Anh nhìn tôi.
“Còn chúng ta?”
Tôi biết câu hỏi đó sẽ đến.
“Chưa có chúng ta.”
Anh gật.
“Ừ.”
“Anh phải giải quyết tên của anh trước.”
“Anh biết.”
“Và những gì anh đã ký.”
“Anh biết.”
“Tôi cũng phải giải quyết việc mình đã sống ba năm như góa phụ của một người chưa từng là chồng hợp pháp theo cách tôi nghĩ.”
“Anh biết.”
Tôi nhìn anh.
“Đừng nói câu đó nữa.”
Anh cười lần đầu tiên.
“Được.”
Tôi đứng lên.
Điện thoại trên bàn rung.
03:08 đã qua nhiều giờ.
Nhưng lần đầu tiên kể từ cuộc gọi đầu, tôi không cảm thấy một người chết đang gọi mình.
Chỉ có một người sống đang ngồi trước mặt.
Mang đầy tội lỗi.
Mang đúng tên.
Và cuối cùng không còn chỗ nào để trốn.