Chương 6: Người mẹ đã khóc trước một ngôi mộ giả

Ba ngày sau, ngôi mộ được mở.

Tôi không có mặt lúc khai quật.

Tôi không muốn nhìn quan tài lần thứ hai.

Tôi ngồi trong xe ngoài nghĩa trang cùng Mai và chị gái Lê Quang Duy.

Chị tên Hương.

Bốn mươi tuổi.

Giáo viên tiểu học.

Khi cảnh sát tìm đến báo có khả năng em trai chị là người nằm trong mộ mang tên Trần Minh Khang, chị không khóc.

Chị chỉ hỏi:

“Vậy ba năm nay nhà tôi cúng nó ở đâu?”

Tôi không biết trả lời.

Hương nhìn tôi.

“Cô không biết?”

“Không.”

“Cô thật sự nghĩ đó là chồng cô?”

“Đúng.”

Chị nhìn tôi rất lâu.

Rồi quay đi.

“Vậy chúng ta đều bị lấy mất một người.”

Câu đó đau hơn bất kỳ lời trách nào.

Kết quả DNA sơ bộ đến buổi chiều.

99,98% phù hợp với mẫu của mẹ Lê Quang Duy.

Người tôi chôn là Duy.

Cuối cùng anh có lại tên.

Cảnh sát thay đổi tính chất vụ án.

Tai nạn giao thông trở thành vụ việc có dấu hiệu che giấu danh tính, làm giả tài liệu và khả năng giết người.

Ngay tối đó, mẹ chồng đến nhà tôi.

Bà Trần Lệ Thu không mang vệ sĩ.

Không mang luật sư.

Chỉ cầm một túi giấy cũ.

Tôi không muốn cho vào.

Bà nói:

“Mẹ đến nói tên của hai đứa con mẹ.”

Tôi mở cửa.

Chúng tôi ngồi đối diện nhau ở bàn ăn.

Bà lấy ra một ảnh cũ.

Hai cậu con trai mười tám tuổi đứng cạnh một chiếc thuyền.

Giống nhau đến mức nếu không có chữ viết sau ảnh, tôi không phân biệt được.

Khang – bên trái.

Quân – bên phải.

Tôi nhìn người bên phải.

Gương mặt chồng tôi.

“Khang chết thế nào?”

Bà nhìn ảnh.

“Hai đứa cãi nhau trên hồ.”

Tôi im.

“Khang uống rượu. Nó giật tay lái. Thuyền va vào phao thép. Cả hai rơi xuống.”

“Quân sống.”

“Ừ.”

“Khang?”

“Đập đầu trước khi rơi xuống nước.”

“Tìm được xác?”

“Có.”

“Vậy làm sao giấu?”

Bà nhắm mắt.

“Cha chúng nó có người.”

“Lại Thành Đạt?”

“Đạt khi ấy mới vào làm. Nhưng đúng.”

Gia đình báo người chết là Minh Quân.

Thi thể Minh Khang được hỏa táng dưới tên em trai.

Minh Quân nằm viện gần một tháng rồi xuất hiện trước công chúng với tên Minh Khang.

“Tại sao Quân đồng ý?”

Bà Lệ Thu khóc.

“Vì nó nghĩ mình giết anh.”

“Nó có giết không?”

“Không. Nhưng Khang ngã vì hai đứa giằng tay lái. Quân mười chín tuổi. Cha nó nói nếu cảnh sát điều tra, nó sẽ bị buộc tội, cả nhà sụp đổ, hàng nghìn nhân viên mất việc.”

Tôi nghe quen.

Những người quyền lực luôn có cách biến tội của mình thành trách nhiệm với hàng nghìn người khác.

“Còn bà?”

Bà nhìn tôi.

“Mẹ đã cầu xin Quân.”

Tôi không bất ngờ.

“Mẹ nói chỉ vài năm. Đợi trust ổn định rồi sẽ trả lại tên cho nó.”

“Nhưng không trả.”

“Không.”

“Khi nó cưới tôi?”

Bà im.

“Bà biết tôi đang kết hôn với một người mang danh tính của người chết.”

“Biết.”

“Bà nhìn tôi ký giấy.”

“Biết.”

“Bà gọi tôi là con.”

“Linh…”

“Đừng.”

Tôi đứng dậy.

“Ba năm qua bà khóc trước mộ ai?”

Bà cũng đứng.

“Ban đầu mẹ nghĩ đó là Quân.”

Tôi khựng.

“Ban đầu?”

Bà lấy từ túi giấy một phong bì.

“Sáu tháng sau tang lễ, mẹ nhận cái này.”

Bên trong là một bưu thiếp không ký tên.

Mặt trước là phong cảnh một thị trấn biển.

Mặt sau chỉ viết:

Mẹ đừng tìm con. Con còn sống. Xin hãy để Linh tin con đã chết.

Tôi nắm tờ giấy.

“Bà biết.”

“Từ sáu tháng sau.”

“Hai năm rưỡi bà nhìn tôi đến ngày giỗ, đặt hoa lên mộ Duy, rồi về nhà mà không nói.”

“Quân cầu xin.”

“Tôi không quan tâm.”

“Cha nó theo dõi con.”

“Bà vẫn có thể nói.”

“Mẹ sợ.”

“Tôi cũng sợ suốt ba năm. Chỉ khác là tôi không biết mình đang sợ cái gì.”

Bà khóc.

Tôi không an ủi.

Trước khi đi, bà đặt một cuốn sổ nhỏ trên bàn.

“Đây là của Quân.”

“Từ bao giờ?”

“Trước khi cưới con.”

Trang đầu là chữ của anh.

Ngày 4/5. Hôm nay định nói với Linh. Cuối cùng vẫn không nói.

Trang tiếp:

Ngày 12/6. Đã chuẩn bị hồ sơ đổi lại tên. Cha phát hiện.

Trang khác:

Ngày 03/8. Đạt nhắc nếu Khang chết trước khi hôn nhân đăng ký thì trust có vấn đề. Mình hiểu họ cần gì.

Tôi lật nhanh.

Gần cuối có một dòng:

Nếu cưới Linh trong tên Khang, mình cũng đang dùng cô ấy như một phần của cấu trúc này.

Ngay dưới:

Vẫn cưới.

Tôi đóng sổ.

Mẹ chồng nói ở cửa:

“Nó yêu con.”

Tôi nhìn bà.

“Tình yêu không làm lời nói dối biến thành sự thật.”

Bà đi.

23:08, Minh Quân gọi.

Lần đầu tiên từ một số hiện thật.

Tôi nghe.

“Kết quả DNA rồi?”

“Duy.”

Anh im.

“Tôi gặp mẹ anh.”

Im lặng lâu hơn.

“Bà đưa sổ.”

“Linh—”

“Anh biết khi cưới tôi, cuộc hôn nhân làm trust ở lại trong gia đình.”

“Anh biết điều khoản.”

“Vẫn cưới.”

“Đúng.”

“Vậy tôi là gì? Vợ hay công cụ?”

Giọng anh rất nhỏ.

“Cả hai là câu trả lời tệ.”

“Nhưng một trong hai đúng.”

“Anh yêu em.”

“Tôi không hỏi.”

Tôi cúp máy.

Một phút sau, anh nhắn:

“Duy từng hỏi anh đúng câu đó.”

“Anh đã không trả lời được.”

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...