Chương 10: Hai người cùng tên Minh Quân
Đại hội cổ đông Thiên Nam bắt đầu lúc chín giờ.
Tám giờ bốn mươi, tôi bước vào khách sạn cùng luật sư Anh Vũ và đại diện trustee.
Bên ngoài có hơn năm mươi phóng viên.
Câu chuyện “người chồng chết sống lại” đã vượt khỏi tầm kiểm soát từ lúc kết quả DNA của Duy rò rỉ.
Tiêu đề sáng nay:
AI LÀ TRẦN MINH KHANG?
GÓA PHỤ HẠ LINH ĐÒI 34% THIÊN NAM?
Tôi ghét tiêu đề thứ hai.
Tôi chưa từng nói mình đòi cổ phần.
Nhưng trong mắt đám đông, một người phụ nữ bước vào phòng họp với trust hàng trăm tỷ phía sau luôn dễ hiểu hơn một người muốn trả tên cho xác chết.
Ông Trần Quốc Thịnh ngồi ở hàng đầu.
Lần đầu tôi gặp ông từ sau tang lễ.
Ông già hơn, nhưng ánh mắt vẫn giống người từng khiến cả phòng im khi bước vào.
Mẹ chồng không có mặt.
Thành Đạt ngồi bên phải ông.
Khi thấy tôi, anh ta chỉ gật.
09:03, chủ tọa tuyên bố bắt đầu.
09:10, phía ông Thịnh yêu cầu bác tư cách đại diện trustee vì “tranh chấp danh tính người thụ hưởng chưa được giải quyết”.
09:17, đại diện của tôi nộp Điều 17.4.
Cả phòng bắt đầu xôn xao.
Thành Đạt đứng.
“Điều khoản này chỉ áp dụng khi có bằng chứng xác thực về việc giả mạo danh tính người thụ hưởng.”
Luật sư Vũ nói:
“Chúng tôi có giấy chứng tử của Trần Minh Khang năm 2009 dưới tên Trần Minh Quân, dữ liệu bệnh viện, lời khai nhân chứng và hồ sơ sử dụng danh tính sau thời điểm tử vong.”
Đạt cười.
“Một chuỗi suy đoán.”
Cửa hội trường mở.
Một người đàn ông bước vào.
Khoảng ba mươi sáu tuổi.
Gương mặt không giống Minh Quân.
Anh ta mặc vest, đi cùng hai luật sư.
Thành Đạt nói:
“Xin giới thiệu Trần Minh Quân.”
Cả phòng bùng lên.
Tôi không bất ngờ.
Nhưng điều bất ngờ là người đàn ông đặt lên bàn một bộ giấy tờ gốc.
Giấy khai sinh.
Hộ khẩu cũ.
Hồ sơ học ở nước ngoài.
Ảnh thiếu niên.
Tất cả mang tên Trần Minh Quân.
Luật sư anh ta nói:
“Thân chủ tôi rời Việt Nam từ năm 2008 do mâu thuẫn gia đình. Trong thời gian đó, giấy tờ của anh bị người khác sử dụng. Người hiện tự nhận Minh Quân thực chất là một cá nhân chưa rõ danh tính đã mạo danh cả hai anh em.”
Tôi gần như muốn vỗ tay.
Không phải vì tin.
Vì sự táo bạo.
Minh Quân thật—người chồng của tôi—đang ngồi ở phòng bên với điều tra viên theo yêu cầu phối hợp.
Anh chưa xuất hiện.
Chúng tôi muốn Đạt trình hết câu chuyện trước.
Tôi hỏi:
“Anh sinh ở đâu?”
Người đàn ông nhìn tôi.
“Bệnh viện Phụ sản Thành phố.”
“Tên mẹ?”
“Trần Lệ Thu.”
“Anh thuận tay nào?”
Luật sư phản đối.
Tôi nói:
“Tôi chỉ tò mò.”
Người đàn ông đáp:
“Phải.”
Tôi nhớ bức ảnh hai anh em trên thuyền.
Minh Quân thật cầm mái chèo bằng tay trái.
Không đủ làm bằng chứng.
Nhưng đủ để thấy người trước mặt học hồ sơ, không học cuộc đời.
Thành Đạt đưa tài liệu cho hội đồng.
“Với tranh chấp nghiêm trọng này, mọi thay đổi quyền biểu quyết phải hoãn.”
Đó là mục tiêu.
Không cần làm fake Quân thắng mãi mãi.
Chỉ cần tạo đủ nghi ngờ để trì hoãn trustee và thông qua nghị quyết tái cấu trúc hôm nay.
Tôi nhìn đại diện trustee.
Ông gật rất nhẹ.
Tôi đứng.
“Tôi không yêu cầu hội đồng tin tôi.”
Phòng im.
“Cũng không yêu cầu tin người tự nhận Minh Quân nào.”
Tôi đặt USB lên bàn.
“Tôi kích hoạt Điều 17.4 trên một căn cứ đơn giản hơn.”
Màn hình lớn hiện hồ sơ nha khoa Lê Quang Duy bị đổi tên thành Trần Minh Khang.
Tiếp theo là metadata.
Email của Thành Đạt.
Video tại đèo.
Giấy ủy quyền giả chữ ký của tôi.
“Không cần xác định ngay ai là Minh Quân để thấy có người đã cố ý đổi danh tính một thi thể và dùng giấy tờ giả để duy trì quyền kiểm soát trust.”
Tôi nhìn Thành Đạt.
“Điều 17.4 nói hành vi giả mạo danh tính người thụ hưởng. Không nói chúng tôi phải giải xong toàn bộ gia phả trước khi tạm dừng quyền.”
Đại diện trustee đứng.
“Chúng tôi chấp nhận thông báo tranh chấp.”
Ông Thịnh đập bàn.
“Không thể!”
“Kể từ thời điểm này,” đại diện trustee nói, “toàn bộ quyền biểu quyết 34,2% bị đình chỉ và chuyển vào cơ chế quản trị độc lập cho đến khi có kết luận.”
Phòng họp nổ tung.
Thành Đạt không nhìn tôi.
Anh ta nhìn cửa.
Hai cảnh sát bước vào.
“Ông Vũ Thành Đạt, mời ông phối hợp làm việc.”
Đạt đứng yên.
Rồi cười.
“Về việc gì?”
“Làm giả hồ sơ, cản trở điều tra và một số hành vi liên quan vụ Lê Quang Duy.”
Người “Minh Quân” giả lập tức đứng dậy.
Anh ta nhìn Đạt.
“Anh nói không có cảnh sát.”
Cả phòng im.
Thành Đạt quay sang anh ta.
Ánh mắt đủ khiến người kia tái mặt.
Điều tra viên nói:
“Cảm ơn anh vừa xác nhận hai người có thỏa thuận.”
Đạt bật cười.
“Các anh nghĩ vậy là xong?”
Cửa bên hông mở.
Minh Quân bước vào.
Lần đầu tiên trong ba năm, anh xuất hiện trước hàng trăm camera bằng gương mặt thật của mình.
Không mũ.
Không khẩu trang.
Đạt nhìn anh.
“Mày cuối cùng cũng chịu sống lại.”
Minh Quân đáp:
“Không.”
Anh nhìn giấy tờ trên bàn.
“Tôi đến để ngừng sống bằng tên người chết.”
Ông Thịnh đứng bật dậy.
“Quân!”
Đó là sai lầm.
Một căn phòng đầy máy quay vừa nghe chính ông gọi người đàn ông mà luật sư của ông nói là kẻ giả mạo bằng tên thật.
Không ai nói gì trong hai giây.
Rồi hàng trăm tiếng máy ảnh nổ liên tục.
Thành Đạt nhìn ông Thịnh.
Lần đầu tiên, vẻ bình tĩnh trên mặt anh ta biến mất.
Anh ta quay người lao về cửa kỹ thuật.
Cảnh sát đuổi theo.
Tôi nghĩ anh ta định chạy khỏi khách sạn.
Tôi sai.
Ba phút sau chuông báo cháy vang lên.
Khói bắt đầu tràn từ tầng hầm — nơi Thiên Nam đã chuyển toàn bộ hồ sơ gốc của trust tới trước đại hội.