Chương 12: Lần đầu tiên tôi gặp Minh Quân
Một năm sau, tôi đến nghĩa trang Thiên Sơn với hai bó hoa.
Ngôi mộ từng mang tên Trần Minh Khang đã được thay bia.
LÊ QUANG DUY
1989 – 2023
Con trai, em trai, một người đã chọn không im lặng.
Gia đình Duy chọn câu cuối.
Tôi đặt bó cúc trắng xuống.
Chị Hương đứng cạnh tôi.
“Mẹ tôi cuối cùng ngủ được rồi,” chị nói.
“Em xin lỗi.”
“Đừng xin lỗi thay những người khác.”
Tôi nhìn chị.
“Thói quen xấu.”
“Bỏ đi.”
Tôi gật.
Ở khu tưởng niệm gia đình Trần cách đó không xa có một tấm bia mới khác.
TRẦN MINH KHANG
1990 – 2009
Lần đầu tiên người anh trai thật có ngày chết thật.
Không còn ai phải sống tiếp thay anh.
Vụ án mất gần một năm mới đi qua giai đoạn đầu.
Vũ Thành Đạt bị truy tố trong nhiều hành vi liên quan làm giả tài liệu, che giấu thi thể, hủy chứng cứ, các giao dịch Northstar và những hành vi xảy ra đêm Duy chết.
Ông Trần Quốc Thịnh cũng bị xử lý trong các vụ việc liên quan chỉ đạo thu hồi tài liệu, hệ thống danh tính giả và các giao dịch trust.
Tôi không cố học thuộc mọi tội danh.
Tôi đã dành đủ năm tháng cho giấy tờ của gia đình đó.
Bà Lệ Thu hợp tác điều tra và thừa nhận vai trò của mình trong việc che giấu cái chết Minh Khang năm 2009 cũng như những gì bà chứng kiến đêm chiếc xe cháy.
Chúng tôi không còn gọi nhau là mẹ và con.
Thỉnh thoảng bà gửi một tin nhắn.
Tôi trả lời khi muốn.
Có những quan hệ không cần biến thành thù hận nhưng cũng không thể quay lại như trước.
Trust 34,2% không chuyển cho tôi.
Tôi chủ động từ chối yêu cầu nhận lợi ích cá nhân trong lúc tranh chấp.
Điều 17.4 được dùng để đưa quyền biểu quyết vào một trustee độc lập. Sau đó phần lợi ích được tái cấu trúc theo phán quyết và điều khoản gốc, trong đó quỹ học bổng của ông ngoại nhận một phần lớn.
Báo chí viết:
HẠ LINH TỪ BỎ KHỐI TÀI SẢN HÀNG TRĂM TỶ.
Tôi ghét chữ “từ bỏ”.
Thứ đó chưa bao giờ là mục tiêu của tôi.
Tôi chỉ muốn biết người mình chôn là ai.
Còn cuộc hôn nhân của tôi?
Đó là phần kỳ lạ nhất.
Tòa xác định đăng ký kết hôn phát sinh từ hồ sơ danh tính gian dối nghiêm trọng và phải xử lý bằng thủ tục pháp lý riêng.
Có người hỏi tôi:
“Vậy chị từng kết hôn chưa?”
Tôi trả lời:
“Tôi từng sống với một người như vợ chồng bốn năm. Giấy tờ có thể gọi nó thế nào tùy giấy tờ.”
Tình cảm đã xảy ra.
Lời nói dối cũng đã xảy ra.
Không cái nào xóa cái kia.
Minh Quân nhận trách nhiệm trong vụ sử dụng danh tính anh trai, các tài liệu anh đã ký và việc che giấu sự thật sau tai nạn. Việc anh tự ra trình diện, giao bằng chứng và hợp tác được ghi nhận, nhưng không làm những năm trước biến mất.
Tôi dự một số phiên làm việc.
Không phải tất cả.
Chúng tôi không quay lại với nhau trong lúc đó.
Anh không xin.
Tôi biết điều ấy khó hơn với anh so với việc nói “anh yêu em”.
Ba tháng đầu, không liên lạc.
Tháng thứ tư, tôi nhận một bưu thiếp.
Mặt trước là ga Đông Thành.
Mặt sau:
Anh đã học được cách viết thư không bảo em phải làm gì.
Không ký.
Tôi vẫn biết.
Tôi không trả lời.
Tháng thứ sáu, một bưu thiếp khác.
Hôm nay anh lấy lại giấy tờ tên Minh Quân. Lần đầu nhìn căn cước mà không thấy tên một người chết.
Tôi giữ tấm đó.
Tháng thứ tám:
Anh đi thăm mộ Duy. Chị Hương không cho anh đặt hoa lúc đầu. Anh hiểu.
Tháng thứ mười:
Anh không biết sau này em có muốn gặp. Anh sẽ không hỏi lại. Nếu có, em biết cách tìm anh.
Sau đó không còn bưu thiếp.
Hai tháng.
Tôi tưởng mình sẽ thấy nhẹ.
Tôi lại thấy yên.
Khác nhau.
Yên không có nghĩa không nhớ.
Yên chỉ có nghĩa nỗi nhớ không còn ép mình phải làm gì.
Sau khi rời mộ Duy, tôi lái xe đến một quán cà phê nhỏ gần ga Đông Thành.
Tôi biết Minh Quân làm việc ở một công ty tư vấn kỹ thuật cách đó hai phố.
Không chức danh lớn.
Không Thiên Nam.
Không vệ sĩ.
Không tên giả.
Tôi nhắn một câu.
“Anh có rảnh uống cà phê không?”
Ba dấu chấm hiện lên rồi biến mất.
Hiện lại.
Cuối cùng:
“Có.”
Không “em ở đâu”.
Không “đợi anh”.
Chỉ có.
Mười lăm phút sau, cửa quán mở.
Anh bước vào.
Gầy hơn trước.
Vết sẹo thái dương vẫn còn.
Anh nhìn thấy tôi và dừng một giây.
“Chào Linh.”
“Chào.”
Anh ngồi đối diện.
Không ai biết nói gì.
Cuối cùng tôi hỏi:
“Anh uống gì?”
Anh bật cười.
“Cà phê đen.”
“Tôi biết.”
Cả hai cùng im.
Tôi sửa:
“Tôi từng biết.”
Anh nhìn tôi.
“Ừ.”
“Bây giờ tôi muốn hỏi lại.”
Nhân viên mang menu.
Anh tự gọi.
Một việc nhỏ đến buồn cười.
Nhưng bốn năm hôn nhân của chúng tôi có quá nhiều thứ tôi tưởng mình biết mà chưa từng hỏi.
Tên.
Gia đình.
Nỗi sợ.
Những gì anh ký.
Những gì anh muốn.
Chúng tôi nói chuyện gần hai giờ.
Không nói về việc quay lại.
Không hứa tương lai.
Chỉ kể những chuyện đã xảy ra trong một năm không có nhau.
Khi ra khỏi quán, trời bắt đầu mưa.
03:08 không phải giờ hiện tại.
Không có điện thoại ma.
Không ai đứng sau lưng tôi.
Minh Quân hỏi:
“Em có mang ô không?”
“Không.”
Anh mở ô của mình.
Rồi dừng.
“Anh đi cùng em ra xe được không?”
Tôi nhìn anh.
Một câu hỏi.
Không phải quyết định thay.
“Được.”
Chúng tôi bước dưới cùng một chiếc ô.
Không phải vợ chồng.
Không phải người chết và góa phụ.
Chỉ là Hạ Linh và Trần Minh Quân.
Lần đầu tiên kể từ ngày gặp nhau, tôi biết chính xác tên người đàn ông đang đi bên cạnh mình.
— HẾT —