Chương 1: Bảng Giá Của Sự Im Lặng

Phòng ký kết nằm ở tầng áp mái của trung tâm báo chí thành phố, nơi kính cường lực phản chiếu bầu trời xám xịt cuối mùa mưa. Bàn gỗ oval, micro thu âm đặt ngay ngắn, ba bản hợp đồng hôn nhân có điều kiện xếp thẳng hàng. Hạ Vy ngồi thẳng, váy cưới màu tro nhạt không đính đá, chỉ có đường cắt gọn gàng như nét vẽ kỹ thuật. Cô không nhìn chú rể. Cô nhìn máy quay góc phòng đang tắt đèn đỏ. “Điều khoản bốn,” luật sư phát âm đều, không nhấn nhá. “Cô dâu cam kết không phát ngôn công khai, không tiếp xúc truyền thông, không đăng tải nội dung liên quan đến gia tộc Tôn trong vòng ba mươi sáu tháng. Đổi lại, Tập đoàn Tôn giải ngân khoản vay một trăm tám mươi tỷ cho doanh nghiệp gia đình cô, lãi suất cố định, ân hạn nợ gốc bốn quý.” Hạ Vy gật đầu. Không thở dài. Không né tránh. Cô biết rõ đây không phải lễ kết duyên. Đây là biên bản bàn giao rủi ro. Một khoản nợ được gắn mác hôn nhân để hợp thức hóa dòng tiền. Một con bài được đặt lên bàn để giữ thể diện trước cổ đông và đối tác truyền thông. Tôn Khải ngồi đối diện, ký tên dứt khoát. Nét bút sắc gọn, không linger. Với anh, đây là giao dịch. Anh đã quen với việc coi hôn nhân như một hợp đồng bảo lãnh danh tiếng. Bà Tôn ngồi ở đầu bàn, ngón tay đeo nhẫn ngọc bích chạm nhẹ vào ly trà. Ánh mắt bà lướt qua Hạ Vy như quét mã vạch. “Nhà họ Tôn không nuôi người thừa hưởng vị trí,” bà nói, giọng khô, mang theo mùi trầm hương cũ kỹ. “Vào cửa này, mày chỉ là người giữ chỗ. Im lặng là bản năng mày cần học.” Tôn Kiệt dựa lưng vào ghế da, ngón tay gõ nhịp lên mặt bàn. “Chắc chỉ biết cúi đầu pha trà,” hắn cười, âm thanh nhẹ nhưng đủ để lọt vào micro ghi âm. “Đàn ông họ Tôn cần người biết điều, không cần người biết nói.” Không ai đáp lại. Chỉ có tiếng máy in chạy đều, nhả ra ba bản giấy trắng. Hạ Vy cầm bút, mực xanh chảy đều trên dòng chữ ký. Cô không run. Không né. Cô biết rõ đây không phải điểm bắt đầu của tình yêu hay gia đình. Đây là bản đồ truyền thông. Và họ vừa vẽ nhầm đường ranh giới. Cô đeo nhẫn vào ngón tay. Kim loại lạnh, vừa vặn. Cô đứng dậy, gật đầu với luật sư, bước ra khỏi phòng. Hành lang trải thảm dày, tiếng gót giày chìm trong lớp vải. Tôn Khải đi sau, khoảng cách ba bước. Bà Tôn gọi điện đặt tiệc chiêu đãi. Tôn Kiệt chụp ảnh đăng trạng thái kèm hashtag #MớiCưới. Hạ Vy không nhìn lại. Cô mở điện thoại, tạo thư mục mới. Đặt tên: Hồ Sơ Đối Chiếu Truyền Thông. Thêm ghi chú: Ngày 0. Bắt đầu đo nhịp. Ba năm. Cô không cần họ yêu. Cô không cần họ sợ. Cô chỉ cần họ tiếp tục tin rằng im lặng đồng nghĩa với bất lực. Tin rằng thông cáo báo chí họ phát là sự thật. Tin rằng lời họ nói trên sóng chỉ là gió thoảng. Cổng biệt thự đóng lại. Gió bắt đầu lùa qua khe cửa. Cô ngồi trong xe, nhìn những tán cây lướt qua mờ ảo trong sương. Không phải nước mắt. Là dấu mốc.

Home Trước Sau
Danh sách chương
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...
/
Google Tiếp tục với Google
Đóng
Google Tiếp tục với Google
Đóng