Chương 11: Tiếng Vọng Từ Những Góc Quay Bị Lãng Quên

Sau đại hội, tòa nhà họ Tôn chìm vào im lặng. Không phải im lặng của sự bình yên. Là im lặng của máy móc ngừng chạy. Nhân viên dọn dẹp giấy tờ từ phòng họp. Luật sư gia đình thu gọn hồ sơ. Bảo vệ khóa cửa phòng giám đốc. Không ai nói lời nào. Chỉ có tiếng bước chân vang đều trên hành lang vắng. Bà Tôn ngồi trong phòng chờ, tay ôm túi xách cũ. Chiếc túi da nứt mép, quai đã bong chỉ. Bà không nhìn ai. Mắt bà nhìn xuống sàn gạch men lạnh. Bà nhớ lại ngày đầu tiên bước vào nhà họ Tôn, tay xách chiếc túi này, mắt đỏ hoe vì sợ bị đuổi về. Bà đã thề sẽ không bao giờ quay lại cảnh đó. Bà đã xây tường bằng tiền, bằng quyền lực, bằng những thông cáo báo chí được kiểm duyệt kỹ. Nhưng tường không xây bằng sự thật. Và sự thật đã đổ sập. Tôn Kiệt đứng bên cửa kính, nhìn xuống phố. Xe cộ chạy đều. Người đi bộ qua lại. Cuộc đời vẫn tiếp diễn. Chỉ có tên tuổi nhà họ Tôn là bị xóa dần khỏi bảng điện tử sàn chứng khoán. Hắn nhớ lại ngày đầu tiên livestream, tay run, giọng khàn, chỉ có 12 người xem. Hắn đã dùng tiếng ồn để lấp đi khoảng trống đó. Nhưng tiếng ồn không xây được đế chế. Hạ Vy không ở đó. Cô đang ký hợp đồng thuê văn phòng mới. Tòa nhà không có logo tập đoàn cũ. Chỉ có tên riêng: Vy Media Group. Cô không mua lại tài sản của họ Tôn. Cô xây lại từ số không. Không phải để trả thù. Để chứng minh.

Home Trước Sau
Danh sách chương
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...
/
Google Tiếp tục với Google
Đóng
Google Tiếp tục với Google
Đóng