Chương 5: Đêm Mưa Và Câu Hỏi Không Lời Giải

Mưa rơi lúc nửa đêm. Từng giọt đập vào kính cửa sổ phòng riêng, tạo thành những vệt nước dài không đều. Hạ Vy ngồi trên ghế bành, laptop mở trên đùi. Màn hình hiển thị hàng trăm file, thư mục, biểu đồ dòng tiền, bản scan chữ ký, ghi âm hội thoại. Ba năm. Một nghìn đêm. Cô đã không ngủ đủ. Cô đã ăn vội. Cô đã sống như một cái bóng trong chính ngôi nhà mình bước vào. Cô mở ngăn kéo. Lấy ra một tấm ảnh cũ. Cha cô, đứng trước cổng nhà máy, cười. Dưới ảnh là dòng chữ: Đừng để họ xóa tên mình. Cô nhắm mắt. Thở dài. Âm thanh nhỏ, nhưng nặng. Có thực sự đáng không? Ba năm im lặng. Ba năm nhìn họ cười nhạo. Ba năm nuốt giận vào trong. Cô có thể chọn cách khác. Thoát ra. Sống bình thường. Bỏ qua. Không ai bắt cô phải trả giá bằng thanh xuân. Tay cô chạm vào bàn phím. Con trỏ nhấp nháy trên dòng lệnh: Xóa toàn bộ dữ liệu? [Y/N] Ngón tay cô run nhẹ. Không phải vì sợ. Vì mệt. Mệt vì phải luôn tỉnh. Mệt vì không được phép sai. Mệt vì biết rằng khi cô bước ra, sẽ không còn đường lùi. Cô nhìn tấm ảnh. Nhìn dòng chữ. Nhớ lại ngày cha cô quỳ trước cổng ngân hàng, tay run, mắt đỏ. Nhớ lại lời bà Tôn: “Mày chỉ là người giữ chỗ.” Nhớ lại ánh mắt Tôn Khải khi ký hợp đồng: thờ ơ. Cô thở ra. Hơi dài. Rõ. Con trỏ chuyển sang N. Đóng cửa sổ. Mở file mới: Kế Hoạch Giai Đoạn 2. Không phải vì hận. Vì trách nhiệm. Với cha. Với chính mình. Với những người như cô, bị coi là đồ trang trí. Cô đứng dậy. Đi về phía cửa sổ. Mưa vẫn rơi. Nhưng trong lòng cô, đã không còn do dự. Chỉ còn sự tĩnh lặng của người đã chọn đường, và sẽ đi đến cùng.

Home Trước Sau
Danh sách chương
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...
/
Google Tiếp tục với Google
Đóng
Google Tiếp tục với Google
Đóng