Phòng họp gia đình sáng hôm sau không có luật sư. Chỉ có bốn người. Bàn gỗ dài, tài liệu xếp ngay ngắn. Bà Tôn ngồi thẳng, lưng không tựa ghế. Ánh mắt bà sắc, mang theo sự quyết liệt của người vừa mất ngủ. “Từ hôm nay,” bà nói, giọng không run, nhưng hơi thở gấp hơn bình thường, “quyền thừa kế chỉ dành cho người mang huyết thống. Con không sinh con. Không quản lý. Không đóng góp. Ký giấy từ bỏ tài sản chung. Tao sẽ cấp năm trăm triệu gọi là tình nghĩa.” Tôn Kiệt khoanh tay, khóe miệng nhếch lên. “Ký đi cho nhanh. Anh còn họp với đối tác Nhật lúc mười giờ.” Tôn Khải nhìn xuống bàn. Không can thiệp. Anh đã quen với việc để mẹ định đoạt. Quen với việc coi hôn nhân như một hợp đồng bảo lãnh. Hạ Vy không di chuyển. Cô ngồi thẳng, mắt nhìn tờ giấy. Trong đầu cô không phải sự hoảng loạn. Là phép tính. Thời gian ký. Người chứng kiến. Điều khoản ủy quyền bà đã nhầm lẫn khi tưởng là đơn xin tài trợ. Cô đã đợi khoảnh khắc này hai năm. Khoảnh khắc họ tự tin đến mức tưởng mình nắm cán cân. Cô rút phong bì trắng từ túi áo. Đặt lên bàn. Không đẩy. Không gây tiếng động. Bà Tôn nhíu mày. “Cái gì đây?” “Giấy ủy quyền kiểm toán nội bộ,” Hạ Vy nói, âm thanh đều, không lên xuống. “Mẹ ký ngày 14 tháng 3. Tưởng là đơn tài trợ. Con đã lưu bản gốc, chữ ký, dấu mộc. Luật sư độc lập xác nhận hiệu lực thi hành.” Bà Tôn đứng phắt. Ghế trượt trên sàn. “Mày nói láo! Tao không ký thứ đó!” “Mẹ đã ký,” Hạ Vy ngắt, không gay gắt. “Tại phòng làm việc tầng ba. Có thư ký và luật sư thường trực. Con không ép. Con chỉ đợi.” Bà Tôn mở phong bì. Mắt lướt qua tiêu đề. Sắc mặt biến đổi. Không phải sợ. Là nhận ra sai lầm. Bà hít sâu, cố giữ giọng. “Mày tưởng một tờ giấy cũ có thể lật bàn cờ? Tao sẽ kiện. Tao sẽ cho mày biết nhà họ Tôn không dễ bị chơi khăm.” “Mẹ có quyền kiện,” Hạ Vy đáp. “Nhưng hồ sơ đã nộp Sở Tư pháp. Lệnh tạm đình chỉ chuyển nhượng tài sản đã được phê duyệt. Mời mẹ chuẩn bị giấy tờ gặp luật sư bào chữa.” Bà Tôn ngồi xuống. Tay run nhẹ. Không phải vì thua. Vì nhận ra bàn cờ đã đổi người cầm. Tôn Khải ngẩng đầu. Ánh mắt anh gặp Hạ Vy. Không phải sự kinh ngạc. Là sự tỉnh ngộ muộn màng. “Em… làm vậy để làm gì?” anh hỏi, giọng khàn. “Để giữ lời hứa,” cô đáp. “Với chính mình.” Cô đứng dậy. Không ngoái lại. Cánh cửa đóng lại. Không khí trong phòng thay đổi. Không còn là lệnh truyền. Là sự cảnh báo.