Chương 7: Âm Thanh Thật Và Bản Án Chưa Đóng Dấu

Đúng 20h00. Màn hình tivi chuyển kênh. Khung hình đen. Dòng chữ trắng: “Bản gốc – Không cắt – Metadata đính kèm.” Phòng khách họ Tôn im lặng. Chỉ có tiếng đồng hồ tích tắc. Màn hình sáng. Góc quay rộng. Ánh sáng rõ. Âm thanh bật. Không phải tiếng thì thầm. Là giọng nói rõ mồn một: “…đây là tài liệu nội bộ về lệnh bán khống cổ phiếu VNT. Gia đình ông dùng thông tin chưa công bố thao túng giá, gây thiệt hại hơn 1.200 tỷ cho nhà đầu tư nhỏ. Hợp đồng ma, tài khoản offshore, cuộc họp tại biệt thự số 7… tất cả đã được lưu trữ.” Người đàn ông kia không phải tình nhân. Là thanh tra Ủy ban Chứng khoán. Đóng giả nhà đầu tư. Ghi âm cuộc gặp. Clip chuyển cảnh. Phòng họp kín. Bà Tôn ngồi đầu bàn. Tôn Kiệt ngồi cạnh. Giấy tờ trải dài. Giọng bà Tôn vang lên, không còn đanh thép, chỉ còn sự tính toán: “…xả hàng trước ngày 15. Báo cáo tài chính công bố lợi nhuận ảo. Đối tác nước ngoài đồng ý ký hợp đồng mua lại cổ phiếu ưu đãi. Chia chác 70/30. Tao giữ phần lớn. Mày lo dọn đường truyền thông.” Tôn Kiệt gật đầu. “Em đã chuẩn bị sẵn clip “dâu ngoại tình”. Dư luận sẽ đánh lạc hướng. Nhà đầu tư nhỏ hoảng loạn bán tháo. Giá chạm đáy. Mình mua lại giá rẻ.” Màn hình chuyển sang file âm thanh tách nền. Tiếng gõ phím. Tiếng in tài liệu. Tiếng đóng dấu. Khớp với lệnh chuyển khoản, lịch trình công tác, biên bản họp nội bộ. Không kẽ hở. Hạ Vy xuất hiện qua voice-over. Giọng trầm, rõ: “Các người dùng tin đồn làm vũ khí. Tôi dùng sự thật làm bằng chứng. Clip em cắt, hồ sơ tôi không cắt. Cơ quan điều tra đã nhận tài liệu. Mời em chuẩn bị giấy tờ làm việc.” Phòng khách đóng băng. Tôn Kiệt đứng dậy, tay run. “Không thể… nó dựng chuyện…” Bà Tôn ôm ngực, mặt xám. “Tắt đi… ai cho phép…” Không ai tắt. Khung giờ đã mua. Hợp đồng đã ký. Pháp lý đã chuẩn bị. Mạng xã hội đảo chiều. Bình luận chuyển hướng. Yêu cầu minh bạch tăng. Cơ quan chức năng vào cuộc. Thông báo điều tra chính thức gửi đến lúc 21h30. Không phải bắt ngay. Là mở hồ sơ. Là quá trình. Hạ Vy đóng laptop. Rút ổ cứng. Nhìn Tôn Khải. Không giận. Không thương. Chỉ là sự tĩnh lặng của người đã gieo hạt, và đang chờ mùa gặt. “Ba năm qua, em chỉ học cách lắng nghe. Giờ, đến lượt người khác phải nghe.” Cô bước ra. Cánh cửa đóng lại. Tiếng mưa ngoài trời rơi đều. Và sự thật, cuối cùng, đã bắt đầu hành trình của nó.

Home Trước Sau
Danh sách chương
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...
/
Google Tiếp tục với Google
Đóng
Google Tiếp tục với Google
Đóng