Chương 2: Sân Khấu Từ Thiện Và Những Góc Quay Ẩn

Buổi gala từ thiện “Tôn Tâm Hướng Cộng Đồng” diễn ra tại sảnh khách sạn năm sao. Đèn chùm pha lê chiếu xuống thảm đỏ, máy ảnh chớp liên hồi, phóng viên xếp hàng hai bên lối đi. Bà Tôn đứng ở vị trí trung tâm, áo dài lụa tím, nụ cười chuẩn mực đã được luyện tập qua hàng chục lần xuất hiện truyền hình. “Hôm nay, gia tộc Tôn vinh hạnh được đồng hành cùng quỹ giáo dục vùng cao,” bà phát biểu, giọng truyền cảm, ánh mắt hướng về máy quay chính. “Chúng tôi tin rằng sự sẻ chia không cần lời hoa mỹ. Chỉ cần hành động.” Bà quay sang, tay khoác nhẹ vai Hạ Vy. “Đây là con dâu nhà tôi. Người phụ nữ khiêm nhường, luôn đứng sau hỗ trợ gia đình, không quen ánh đèn sân khấu.” Hạ Vy mỉm cười nhẹ. Không gật đầu. Không né. Cô đứng yên, tay buông thõng, mắt nhìn thẳng vào ống kính phụ đặt ở góc trái khán phòng. Không phải ống kính chính. Là camera dự phòng của đài truyền hình địa phương, nơi bà Tôn thuê với giá rẻ để “phòng hờ”. Cô biết máy đó có micro thu âm dải rộng. Cô biết vị trí đó không bị kiểm duyệt trực tiếp. Bữa tiệc kéo dài hai giờ. Bà Tôn liên tục nhắc đến “truyền thống gia đình”, “dòng máu chính thống”, “phụ nữ hiện đại phải biết giữ phận”. Tôn Kiệt đi vòng quanh, tay cầm ly champagne, cười nói với các nhà tài trợ, thỉnh thoảng liếc điện thoại, kiểm tra lượt tương tác livestream. Hắn không phát biểu chính thức. Hắn để bà Tôn lo phần hình ảnh. Hắn lo phần âm thanh. Khi buổi tiệc sắp tàn, một phóng viên trẻ tiến lại gần Hạ Vy. “Chào chị, chị có cảm nghĩ gì về vai trò của phụ nữ trong các hoạt động xã hội hiện nay?” Hạ Vy không đáp. Cô chỉ nhẹ nhàng đẩy một tấm danh thiếp màu trắng sang. Trên đó không có tên. Chỉ có một mã QR. Phóng viên ngẩn người. Bà Tôn liếc thấy, nụ cười cứng lại trong tích tắc. “Con dâu nhà tôi không quen phát biểu trước công chúng,” bà nói nhanh, giọng hơi gấp. “Mời anh chụp hình lưu niệm.” Khi khách khứa ra về, nhân viên dọn dẹp bắt đầu thu gom rác. Hạ Vy ở lại. Cô nhặt một tờ chương trình bị vứt gần thùng nước đá. Góc dưới có vết mực đỏ lem. Dòng chữ “Tài trợ chính: 5 tỷ” bị gạch chéo, thay bằng “3.2 tỷ”. Cô lấy điện thoại, chụp lại. Zoom vào nét bút. So sánh với báo cáo tài chính công bố trên website tập đoàn. Không khớp. Chênh lệch 1.8 tỷ. Không phải sai sót. Là cố ý. Cô không nói gì. Cô mở laptop trong phòng riêng. Tạo file mới: Chênh Lệch Gala 14.11. Gắn ảnh, ghi chú thời gian, địa điểm, người ký duyệt. Đóng máy. Tắt đèn. Ba năm không phải là thời gian để khóc. Là thời gian để nhìn. Để nhớ. Để ghép những mảnh vỡ họ vứt đi thành bản thiết kế cho ngày họ sụp.

Home Trước Sau
Danh sách chương
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...
/
Google Tiếp tục với Google
Đóng
Google Tiếp tục với Google
Đóng