Bà Tôn ngồi trong phòng làm việc riêng, tay ôm đầu. Ánh mắt bà không còn sắc. Chỉ còn sự mệt mỏi của người vừa nhận ra tiền không mua được sự an toàn. Bà nhớ lại những năm tháng nghèo khó. Nhớ lại ngày đầu tiên bước vào nhà họ Tôn, tay trắng, mắt đỏ. Bà đã bị mẹ chồng cũ khinh thường vì xuất thân tỉnh lẻ, bị gọi là “con nhà chợ”. Bà đã bám vào quyền lực như bám vào phao. Bà tưởng kiểm soát được dòng tiền là kiểm soát được số phận. Nhưng bà quên: tiền là nước. Nước chảy đến đâu, quyền lực theo đến đó. Và bà vừa để rò rỉ. Bà mở ngăn kéo. Lấy ra một tấm ảnh cũ. Ngày cưới lần đầu. Bà mặc váy thuê, giày cao gót mòn gót. Dưới ảnh là dòng chữ tay: Đừng để ai nhìn xuống mình nữa. Bà thở dài. Âm thanh nhỏ, nhưng nặng. Hạ Vy không ở đó. Cô đang họp với luật sư độc lập. Xem xét báo cáo kiểm toán. Xác nhận dòng tiền. Lên kế hoạch phát hành thông cáo báo chí. Mọi thứ diễn ra theo trình tự. Không vội. Không chậm. Chỉ là sự kiên nhẫn của người đã biết kết quả, và chỉ cần chờ thời cơ chín muồi. Cô không hả hê. Không thương hại. Chỉ là sự tập trung của người đang dọn đường cho bước tiếp theo.