Chương 1: Bestseller Của Người Khác
Đỗ Hoàng Anh đứng trong hiệu sách Fahasa Nguyễn Huệ, tay run.
Trên kệ bestseller, cuốn "Mùa Hè Cuối" — bìa đỏ, chữ vàng — nằm ở vị trí số một.
Tác giả ghi trên bìa: Lâm Đình Phúc.
Ba trăm nghìn bản.
Đứng đầu bảng xếp hạng Tiki mười hai tuần liên tiếp.
Bản quyền phim đã bán cho CJ Entertainment.
Review năm sao tràn ngập: "Tác phẩm vĩ đại nhất văn học Việt đương đại."
Anh cầm cuốn sách lên, mở trang đầu.
Dòng đầu tiên: "Mùa hè năm 1986, khi bố tôi đem về nhà chiếc radio Sanyo cũ, cả xóm Bảy kéo đến nghe."
Đúng từng chữ, từng dấu phẩy, từng nhịp thở — của Anh.
Anh đã viết câu đó ba năm trước, trong căn phòng trọ mười hai mét vuông ở quận 4, trên chiếc laptop Dell cũ, lúc ba giờ sáng.
Anh nhớ vì lúc đó ngoài cửa sổ có con mèo hoang kêu, và Anh dừng lại nghe, rồi viết tiếp.
Sáu tháng trước, Anh gửi bản thảo cho NXB Ánh Sáng qua email.
Biên tập viên Trương Quốc Hải đọc, rồi trả lời: "Bản thảo hay, nhưng giọng văn quá 'thuần văn học,' khó bán thương mại.
Xin từ chối."
Anh buồn nhưng chấp nhận.
Anh không biết: Hải đã forward bản thảo cho Lâm Đình Phúc — nhà văn "thương mại" mà Hải làm biên tập.
Phúc sửa vài chi tiết phụ, thêm một tuyến tình cảm lãng mạn, rồi xuất bản.
Anh đứng trong hiệu sách, ôm cuốn "Mùa Hè Cuối" — tác phẩm đời mình, mang tên người khác.