Ghế gỗ trong quán cà phê góc phố tỏa hơi lạnh ẩm qua lớp áo khoác mỏng. Thẩm ngồi thẳng, mắt dán vào màn hình điện thoại. 8h47. 8h52. 8h58. Kim phút nhảy đều đặn, không vội, không chậm, chỉ là sự trôi đi của thời gian không thuộc về ai. Ly cà phê đen trên bàn đã nguội ngắt. Lớp váng mỏng đóng trên mặt nước, phản chiếu ánh đèn vàng nhạt từ trần nhà. Nhân viên phục vụ trẻ tuổi đi ngang, đặt thêm ly nước lọc lên bàn. Lần thứ hai. Ánh mắt cô gái lướt qua Thẩm, từ vẻ thương hại ban đầu chuyển sang kiểu nhìn của người đã quen với những cuộc hẹn bị bỏ rơi: “Chị gái à, đừng đợi nữa.” Thẩm không đáp. Cô chỉ khẽ gật đầu, ngón tay chạm vào mép ly sứ. Lạnh. Giống như ba năm qua. 9h20. Cửa kính quán cà phê mở. Chuông leng keng vang lên. Không phải Chu Diễn. Một người đàn ông trung niên bước vào. Vest xám cắt may chuẩn, kính gọng vàng ánh nhẹ dưới đèn huỳnh quang, tay cầm cặp da nâu bóng. Hắn dừng lại trước bàn, nở nụ cười đã được luyện tập đến mức không còn gợn cơ mặt. “Chào cô Thẩm. Tôi là luật sư Trần, đại diện ủy quyền của anh Chu.” Hắn đặt tập tài liệu dày lên bàn, tiếng giấy chạm gỗ vang lên khô khốc. “Anh Chu đột xuất có cuộc họp hội đồng quản trị nên không thể đích thân đến. Anh ấy đã ủy quyền cho tôi toàn quyền xử lý thủ tục ly hôn. Cô chỉ cần kiểm tra và ký tên là xong.” Thẩm không nhìn hắn. Cô nhìn tập tài liệu. Bìa ngoài in chữ đậm: THỎA THUẬN CHẤM DỨT HÔN NHÂN. Cô lật từng trang. Mười mấy tờ giấy trắng, font Times New Roman 12pt, dòng kẻ đều tăm tắp. “Qua quá trình hiệp thương hữu nghị…” “Dựa trên nguyên tắc bình đẳng, tự nguyện…” “Hai bên thống nhất chia tách tài sản theo quy định pháp luật…” Những cụm từ được sắp xếp cẩn thận như những viên gạch lát đường, phẳng lì, không góc cạnh, không vết nứt. Cô kết hôn với Chu Diễn ba năm. Lần “bình đẳng” duy nhất họ từng có, có lẽ chính là khoảnh khắc này: khi anh ta còn chẳng buồn ló mặt để nói lời chia tay. Lật đến trang cuối cùng. Một trăm triệu đồng. Chỉ một dòng. In nghiêng. Ghi chú: “Hỗ trợ sinh hoạt phí sau ly hôn.” Thẩm đặt bút xuống. Không run. Không thở dài. Cô nhìn con số đó như nhìn một hóa đơn thanh toán dịch vụ đã hết hạn. Ba năm nấu cơm. Ba năm giặt giũ. Ba năm ngồi im trong phòng khách nghe mẹ chồng giáo huấn về “dâu hiền vợ thảo”, về “phận đàn bà”, về “biết điều để giữ nhà”. Cuối cùng đổi lại một trăm triệu. Tiền dọn đi. Tiền mua sự im lặng. Tiền cho người ta quên mình đã từng tồn tại. Bố thí cho ăn mày cũng kèm theo lời cảm ơn. Nhưng cô vẫn cầm bút. Mực xanh chảy đều trên dòng chữ ký. Nét chữ gọn, không run, không né. Không phải vì cô cần tiền. Mà vì tờ giấy chẩn đoán nằm trong ngăn kéo tủ thuốc ở nhà, ghi rõ: Ung thư tuyến tụy. Giai đoạn IV. Tiên lượng: dưới sáu tháng. Cô ký xong. Đóng tập tài liệu lại. Đẩy về phía luật sư. “Xong rồi,” cô nói. Giọng không cao, không thấp, phẳng như mặt hồ không gió. “Cục Dân chính làm việc từ 8h. Anh đến sớm thì thủ tục sẽ nhanh.” Luật sư Trần gật đầu, thu xếp giấy tờ. Nụ cười vẫn giữ nguyên độ cong. “Cảm ơn cô đã hợp tác. Anh Chu sẽ chuyển khoản trong vòng 24 giờ.” Hắn đứng dậy. Ghế kéo lê trên sàn. Cửa kính đóng lại. Chuông leng keng vang lên lần nữa. Thẩm ngồi lại. Nhìn ly nước lọc đã cạn. Nhìn vệt nắng mỏng xuyên qua khe rèm. Ba năm. Sáu tháng. Một trăm triệu. Những con số xếp chồng lên nhau, không tạo thành bức tranh. Chỉ là những mốc thời gian. Cô đứng dậy. Trả tiền. Bước ra phố. Gió lùa qua áo khoác, mang theo mùi khói xe và bụi đường. Cô không quay lại. Không cần. Ly hôn không phải là kết thúc. Nó chỉ là việc dọn bàn, để người ta thấy rõ mình đã ăn gì, và bỏ lại gì.