Chương 2: Ba Năm Im Lặng

Căn hộ chung cư cao cấp tầng 18, cửa kính cách âm chặn đứng tiếng còi xe bên dưới. Thảm trải sàn màu xám nhạt, ghế sofa bọc da Ý, tranh trừu tượng treo tường đúng chuẩn phong cách “giới thượng lưu mới nổi”. Thẩm đứng giữa phòng khách, tay cầm chiếc val nhựa màu đen. Không lớn. Không nhỏ. Vừa đủ đựng ba bộ quần áo, vài cuốn sổ, một tấm ảnh cũ. Cô không dọn vội. Cô đi chậm. Từng bước. Như đang đếm lại những ngày đã qua. Phòng bếp. Tủ lạnh dán giấy note của mẹ chồng: “Dâu mới vào nhà phải biết giờ giấc. 6h30 dậy nấu cháo. 19h00 chuẩn bị cơm. Đồ ăn thừa không được để qua đêm.” Thẩm nhớ ngày đầu tiên cô đọc tờ giấy đó. Cô đã dán lại nó bằng băng dính trong, không nói gì. Ba năm sau, tờ giấy vẫn còn. Nhưng mực đã phai. Góc phải cong lên, như muốn tách khỏi mặt kính. Phòng ăn. Ghế dài mười hai chỗ, chỉ có bốn người ngồi thường xuyên. Thẩm ở cuối bàn. Luôn ở cuối bàn. Bà mẹ chồng, Trịnh Thị Hương, ngồi đầu bàn. Chu Diễn ngồi bên phải. Em chồng, Chu Kiệt, ngồi bên trái. Thẩm không tranh chỗ. Không đòi hỏi. Cô chỉ rót trà, gắp món, im lặng nghe họ bàn chuyện công ty, chuyện đầu tư, chuyện “dòng họ phải giữ vững vị thế”. Cô chưa từng chen vào. Không phải vì sợ. Vì biết lời mình nói sẽ bị coi là “thiếu kinh nghiệm”, là “phụ nữ không hiểu chuyện làm ăn”. Phòng ngủ chính. Giường đôi rộng, chăn ga trắng tinh, gối ôm hình chữ nhật. Chu Diễn ngủ bên phải. Thẩm ngủ bên trái. Giữa họ là khoảng trống ba mươi phân. Không phải vì giận. Vì thói quen. Anh về muộn. Ngủ riêng. Sáng sớm đi họp. Cô thức dậy trước. Nấu bữa sáng. Dọn bàn. Đi làm part-time thiết kế đồ họa tại nhà. Ba năm. Không một lần anh hỏi cô mệt không. Không một lần anh nói cảm ơn. Không một lần anh nhìn cô như nhìn một người vợ, thay vì một người giúp việc có hợp đồng hôn nhân. Thẩm mở ngăn kéo tủ đầu giường. Lấy ra một tập giấy A4. Không phải hóa đơn. Là bản nháp hợp đồng. Cô viết nó cách đây hai năm. Điều khoản 1: “Vợ cam kết duy trì sự im lặng trong quản trị gia đình.” Điều khoản 2: “Chồng cam kết không can thiệp vào không gian riêng của vợ.” Điều khoản 3: “Hai bên tôn trọng ranh giới cảm xúc.” Cô chưa từng đưa nó cho anh. Vì biết anh sẽ cười. Sẽ nói “đàn bà gì mà phức tạp”. Sẽ bảo “nhà này không cần hợp đồng, cần sự hiểu chuyện”. Cô gấp tập giấy lại. Đặt vào val. Khóa kéo. Tiếng “rẹt” vang lên, gọn, dứt khoát. Ba năm không phải là thời gian để chờ đợi tình yêu. Là thời gian để học cách sống trong một ngôi nhà không có tên mình. Để biết khi nào nên rót thêm nước. Khi nào nên im lặng. Khi nào nên buông tay. Cô đẩy val ra cửa. Khóa cửa chính. Treo chìa khóa vào móc. Không quay lại. Căn hộ vẫn nguyên vẹn. Chỉ là thiếu một người quét bụi mỗi sáng. Thiếu một người nhớ mua loại trà mẹ chồng thích. Thiếu một người ngồi im ở cuối bàn, để người khác có chỗ khoe khoang. Thẩm bước xuống thang máy. Cửa kính đóng lại. Phản chiếu khuôn mặt cô. Không khóc. Không mỉm cười. Chỉ là sự tĩnh lặng của người đã dọn xong bàn, và sẵn sàng bước ra.

Home Trước Sau
Danh sách chương
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...
/
Google Tiếp tục với Google
Đóng
Google Tiếp tục với Google
Đóng