Cửa chung cư mở ra trước khi Thẩm kịp rút chìa khóa. Bà Trịnh Thị Hương đứng đó, áo lụa tím, tóc búi cao, tay cầm túi xách da cá sấu. Ánh mắt bà lướt qua chiếc val đen, dừng lại ở khuôn mặt Thẩm. Không ngạc nhiên. Chỉ là sự khó chịu được che giấu sau lớp trang điểm kỹ. “Đang dọn à?” bà hỏi, giọng không cao, nhưng sắc như lưỡi dao cùn. “Chu Diễn bảo cô ký giấy rồi. Sao còn lảng vảng ở đây? Đồ đạc cô mang theo là của riêng, không đụng vào tủ lạnh, không lấy tranh treo tường. Nhà này mua bằng tiền nhà họ Chu, không phải tiền cô.” Thẩm không đáp ngay. Cô đặt val xuống sàn. Ngón tay chạm vào quai xách. “Con chỉ lấy đồ cá nhân. Không đụng vào tài sản chung.” “Tài sản chung?” bà cười nhẹ, âm thanh khô. “Cô tưởng ba năm nấu cơm giặt giũ là đóng góp? Đàn bà vào nhà giàu phải biết phận. Tiền nhà Chu kiếm được, nhà Chu giữ. Cô nhận một trăm triệu là may mắn. Nhiều người ly hôn trắng tay còn phải trả nợ.” Thẩm nhìn bà. Không giận. Không thương. Chỉ là sự quan sát của người đã ghi chép đủ lâu để biết mỗi lời nói là một mảnh ghép. “Mẹ nói đúng,” cô đáp. “Ba năm qua, con chỉ biết phận. Phận của con là im lặng. Phận của con là dọn bàn. Phận của con là nhận tiền dọn đi.” Bà Trịnh nhíu mày. Không phải vì bị phản bác. Vì giọng Thẩm quá phẳng. Không gợn sóng. Không run. Chỉ là sự thật được nói ra không cần trang trí. “Cô muốn gì?” bà hỏi, giọng thấp hơn. “Không muốn gì,” Thẩm đáp. “Chỉ thông báo: con đã ký. Cục Dân chính đã nhận hồ sơ. Tài khoản con sẽ nhận tiền trong 24 giờ. Sau đó, con không còn liên hệ. Không còn ở đây. Không còn là dâu nhà họ Chu.” Bà Trịnh siết chặt quai túi. Mắt bà liếc xuống sàn, rồi nhìn lên cửa sổ. Bà nhớ lại ngày Thẩm bước vào nhà. Váy cưới màu trắng, mắt nhìn thẳng, không cười, không khóc. Bà đã nghĩ: “Con này dễ bảo.” Bà đã sai. Dễ bảo không có nghĩa là yếu. Dễ bảo chỉ có nghĩa là họ đang chờ đủ thời gian để hiểu luật chơi. “Tùy cô,” bà nói, giọng cứng lại. “Nhưng nhớ giữ lời. Đừng để nhà họ Chu phải kiện đòi lại tiền.” Thẩm gật đầu. Nhấc val lên. Bước qua bà. Không né. Không cúi đầu. Chỉ là sự di chuyển của người đã hoàn thành phần việc của mình. Cửa thang máy đóng lại. Ánh sáng trong cabin hắt lên khuôn mặt bà Trịnh. Bà đứng im. Tay vẫn siết quai túi. Không phải vì mất con dâu. Vì nhận ra: im lặng không phải là sự phục tùng. Là khoảng trống để người ta tự lộ diện.