Phòng khám tầng 3, Bệnh viện Ung bướu Trung ương. Tường sơn màu xanh nhạt, ghế nhựa xếp hàng, mùi cồn y tế lẫn với hương hoa giả trong lọ thủy tinh. Thẩm ngồi ở hàng ghế thứ hai, tay cầm tờ giấy in kết quả xét nghiệm. Không phải lần đầu. Nhưng là lần cuối. Bác sĩ Lâm đeo kính cận, áo blouse trắng, tay gõ nhẹ lên bàn làm việc. Giọng ông trầm, không lên xuống, chỉ là sự thật được đóng gói cẩn thận. “Kết quả MRI và sinh thiết xác nhận khối u đã di căn gan và phúc mạc. Phẫu thuật không còn khả thi. Hóa trị chỉ kéo dài thời gian, không đảo ngược tiến triển. Với tình trạng hiện tại, tiên lượng trung bình là bốn đến sáu tháng. Có thể ít hơn. Có thể nhiều hơn. Nhưng em cần chuẩn bị tinh thần.” Thẩm không ngắt lời. Cô nhìn tay bác sĩ. Ngón tay ông đeo nhẫn cưới bạc, mờ vết xước. Cô nhớ lại ngày cưới của mình. Không có nhẫn. Chỉ là chữ ký. Không có lời thề. Chỉ là điều khoản. “Em có đau nhiều không?” bác sĩ hỏi, giọng mềm hơn một chút. “Hiện tại chưa,” cô đáp. “Chỉ mệt. Và buồn ngủ nhiều hơn bình thường.” “Tôi sẽ kê thuốc giảm đau, hỗ trợ tiêu hóa, và vitamin. Uống đúng giờ. Ăn nhẹ, chia nhỏ bữa. Tránh căng thẳng. Và… em nên sắp xếp việc cá nhân. Đừng để gì dang dở.” Thẩm gật đầu. Ký tên vào biên nhận. Nhận toa thuốc. Bước ra hành lang. Ánh nắng chiều xuyên qua cửa kính, chiếu xuống sàn gạch men sáng bóng. Cô dừng lại. Tựa lưng vào tường. Thở dài. Âm thanh nhỏ, nhưng nặng. Không phải vì sợ chết. Vì nhận ra thời gian không còn là thứ có thể tiết kiệm. Nó là thứ đang chảy đi, và không ai giữ lại được. Cô mở điện thoại. Nhắn tin cho luật sư: “Đã ký. Chuyển khoản đúng hạn. Không cần liên hệ thêm.” Không phải vì cô yếu đuối. Vì cô đã tính toán. Sáu tháng không đủ để kiện tụng. Không đủ để tranh giành. Không đủ để yêu lại một người đã quên cách nhìn mình. Nhưng đủ để dọn dẹp. Đủ để nói lời tạm biệt với những thứ không thuộc về mình. Đủ để sống trọn vẹn những ngày còn lại, không phải trong vai “dâu hiền”, mà là Thẩm. Chỉ là Thẩm. Cô bước xuống cầu thang. Tiếng giày vang đều trên bậc thang xi măng. Không vội. Không chậm. Chỉ là sự tĩnh lặng của người đã biết giới hạn, và chọn cách bước tiếp. Ba năm im lặng. Sáu tháng cuối. Một trăm triệu. Không phải là cái giá của tình yêu. Là phí tổn của sự thức tỉnh.