Chương 1: Tập Hợp Đồng Bị Vứt Dưới Chân
Văn phòng ở Duy Tân không có ánh đèn hào môn, chỉ có mùi hồ sơ ẩm và tiếng máy in chạy liên tục.
Lê Minh Đức đặt phụ lục hợp đồng lên bàn, trên tay vẫn còn vết xước từ công trường cầu vượt Cầu Giấy.
Đỗ Hoàng Phúc ném tập hợp đồng xuống chân anh.
Hắn nói kỹ sư hiện trường chỉ biết đội mũ bảo hộ, không có quyền ngồi vào bàn đấu thầu.
Phan Yến Nhi, người từng hứa đứng về phía Đức, ký xác nhận toàn bộ nhật ký thi công thuộc phòng dự án.
Lê Minh Đức cúi xuống nhặt một mẩu bê tông rơi từ túi mẫu, phủi bụi bằng ngón tay cái.
Người ngoài nhìn chỉ thấy đá, cát, xi măng đã đông cứng.
Anh nhìn thấy ngày đổ, giờ xe bồn vào cổng, độ sụt lúc thử, cơn mưa kéo dài mười bảy phút và tiếng công nhân chửi thề khi máy bơm nghẹt.
Trên bàn hôm nay có hợp đồng phụ lục, nhật ký thi công bản gốc, ảnh hiện trường và phiếu đổ bê tông đầu tiên.
Chúng không hào nhoáng, nhưng trong ngành xây dựng, chính thứ khô khan ấy cứu mạng người.
Trần Bảo Ngọc, chuyên gia giám sát độc lập được chủ đầu tư mời đến, không bênh Đức.
Cô chỉ hỏi ai là người giữ mẫu lưu và vì sao một kỹ sư phụ lại nhớ chính xác từng giờ xe bồn vào cổng.
Câu hỏi ấy làm Hoàng Phúc hơi khựng.
Hoàng Phúc cười lớn, nói Đức là kiểu người thua cuộc hay ôm sổ cũ.
Hắn không biết trong ngành này, một cuốn sổ bẩn có thể bị đốt, nhưng mẫu bê tông lưu kho nếu niêm phong đúng thì không biết sợ sếp.
Minh Đức không vội phản pháo.
Anh đã quá quen tiếng máy khoan át tiếng người, quen cảnh bản vẽ đẹp che đi vết nứt xấu.
Anh yêu cầu mở từng phiếu trạm trộn, từng định vị xe bồn, từng nhật ký thời tiết.
Khi một con số lệch khỏi chuỗi, anh khoanh tròn bằng bút đỏ.
Không cần chửi.
Một vòng tròn đỏ trên giấy, nếu đặt đúng chỗ, có thể khiến cả phòng dự án mất ngủ.
Đức nhặt hợp đồng lên, phủi bụi.
Anh không đáp lời Yến Nhi khi cô tránh mắt anh.
Nỗi đau bị người yêu cũ quay lưng có thể nuốt sau, nhưng nếu dự án này gian lận, sẽ có hàng nghìn người đi qua cây cầu bằng niềm tin mù.
Đêm đó, anh quay lại công trường.
Dưới gầm cầu tạm, nước mưa chảy thành vệt đen trên bê tông mới.
Minh Đức soi đèn vào vết nứt mảnh như sợi tóc, lòng lạnh đi.
Đây không còn là chuyện ai cướp công của anh, ai ném hợp đồng vào chân anh, ai đứng bên sếp cũ để giữ ghế.
Nếu đoạn này được nghiệm thu sai, sẽ có người dân đi qua bằng cả mạng sống của họ.
Đêm ấy, anh quay lại kho mẫu.
Dưới ánh đèn vàng, các lõi bê tông xếp thành hàng như những nhân chứng im lặng.
Đức đặt tay lên mẫu ngày mưa, biết cuộc chiến của mình không bắt đầu ở phòng họp, mà ở chính chỗ bê tông đã đông cứng.