Chương 6: Người Công Nhân Không Chịu Ký Khống
Công nhân tên Hòa tìm Đức sau ca tối.
Anh ta từng bị yêu cầu ký vào biên bản xác nhận độ sụt đạt chuẩn, dù hôm đó chính tay anh ta ghi số lệch.
Hòa đem theo bản nháp nhàu nát giấu trong túi áo.
Hòa nói nếu ký, anh ta được thêm tiền.
Nếu không ký, bị chuyển khỏi dự án.
Anh ta đã không ký, nhưng cũng không dám tố cáo.
Đức nghe mà không trách.
Trên công trường, nhiều người bị kẹp giữa bữa cơm gia đình và một sự thật quá đắt.
Lê Minh Đức cúi xuống nhặt một mẩu bê tông rơi từ túi mẫu, phủi bụi bằng ngón tay cái.
Người ngoài nhìn chỉ thấy đá, cát, xi măng đã đông cứng.
Anh nhìn thấy ngày đổ, giờ xe bồn vào cổng, độ sụt lúc thử, cơn mưa kéo dài mười bảy phút và tiếng công nhân chửi thề khi máy bơm nghẹt.
Trên bàn hôm nay có bản nháp biên bản độ sụt, tin nhắn yêu cầu ký khống, bảng chấm công và lời khai công nhân.
Chúng không hào nhoáng, nhưng trong ngành xây dựng, chính thứ khô khan ấy cứu mạng người.
Bảo Ngọc lập biên bản tại chỗ, mời đại diện an toàn lao động làm chứng.
Cô nói với Hòa: “Anh không cần làm anh hùng.
Anh chỉ cần nói đúng phần anh thấy.” Câu ấy làm người công nhân bật khóc.
Hoàng Phúc cố gọi Hòa là kẻ phản bội.
Nhưng trong nhóm công nhân, vài người khác bắt đầu gửi thêm ảnh cũ.
Một chiếc điện thoại rẻ tiền, nếu đúng lúc, có thể làm việc mà cả phòng họp kính không dám làm.
Minh Đức không vội phản pháo.
Anh đã quá quen tiếng máy khoan át tiếng người, quen cảnh bản vẽ đẹp che đi vết nứt xấu.
Anh yêu cầu mở từng phiếu trạm trộn, từng định vị xe bồn, từng nhật ký thời tiết.
Khi một con số lệch khỏi chuỗi, anh khoanh tròn bằng bút đỏ.
Không cần chửi.
Một vòng tròn đỏ trên giấy, nếu đặt đúng chỗ, có thể khiến cả phòng dự án mất ngủ.
Đức nhận ra đội hiện trường không hề thờ ơ.
Họ chỉ chờ một người đủ lì để đứng mũi chịu sào.
Nếu anh gục, họ sẽ lại cúi đầu.
Nếu anh đứng, ít nhất họ có chỗ để đặt sự thật xuống.
Đêm đó, anh quay lại công trường.
Dưới gầm cầu tạm, nước mưa chảy thành vệt đen trên bê tông mới.
Minh Đức soi đèn vào vết nứt mảnh như sợi tóc, lòng lạnh đi.
Đây không còn là chuyện ai cướp công của anh, ai ném hợp đồng vào chân anh, ai đứng bên sếp cũ để giữ ghế.
Nếu đoạn này được nghiệm thu sai, sẽ có người dân đi qua bằng cả mạng sống của họ.
Cuối chương, Hòa chỉ cho Đức vị trí một thùng mẫu bị chôn nhầm sau kho.
Khi đào lên, tem niêm phong vẫn còn.
Đức nhìn Bảo Ngọc.
Cả hai hiểu thứ nằm trong thùng có thể là cú chốt.