Chương 3: Chiếc Xe Bồn Rẽ Sai Trong Đêm Mưa
Đêm đổ bê tông trụ P7 mưa rất lớn.
Đức nhớ rõ vì áo phản quang của anh ướt đến mức nước chảy vào giày.
Theo kế hoạch, xe bồn số 38 phải đi thẳng từ trạm trộn đến công trường, nhưng định vị cho thấy nó rẽ vào một kho vật liệu tư nhân mười hai phút.
Hoàng Phúc nói hệ thống GPS nhiễu do mưa.
Nhưng lộ trình của ba xe khác vẫn ổn định.
Chỉ chiếc xe chở mẻ quan trọng nhất biến mất khỏi tuyến đúng vào khoảng thời gian mẫu bê tông bị thay.
Lê Minh Đức cúi xuống nhặt một mẩu bê tông rơi từ túi mẫu, phủi bụi bằng ngón tay cái.
Người ngoài nhìn chỉ thấy đá, cát, xi măng đã đông cứng.
Anh nhìn thấy ngày đổ, giờ xe bồn vào cổng, độ sụt lúc thử, cơn mưa kéo dài mười bảy phút và tiếng công nhân chửi thề khi máy bơm nghẹt.
Trên bàn hôm nay có định vị xe bồn, camera cây xăng, phiếu trạm trộn và tin nhắn điều phối lúc 23:17.
Chúng không hào nhoáng, nhưng trong ngành xây dựng, chính thứ khô khan ấy cứu mạng người.
Bảo Ngọc dựng bản đồ lên màn hình.
Cô không cần câu nào gay gắt.
Đường màu đỏ trên bản đồ tự nó tố cáo.
Khi camera cây xăng hiện biển số xe bồn, căn phòng im xuống.
Hoàng Phúc bắt đầu đổ lỗi cho tài xế.
Nhưng tài xế xuất hiện với một tin nhắn: “Rẽ vào kho lấy phụ gia, anh Phúc duyệt.” Dòng tin ấy ngắn, nhưng trong phòng dự án, có những câu ngắn đủ làm sập cả vẻ sang trọng của một bộ vest.
Minh Đức không vội phản pháo.
Anh đã quá quen tiếng máy khoan át tiếng người, quen cảnh bản vẽ đẹp che đi vết nứt xấu.
Anh yêu cầu mở từng phiếu trạm trộn, từng định vị xe bồn, từng nhật ký thời tiết.
Khi một con số lệch khỏi chuỗi, anh khoanh tròn bằng bút đỏ.
Không cần chửi.
Một vòng tròn đỏ trên giấy, nếu đặt đúng chỗ, có thể khiến cả phòng dự án mất ngủ.
Đức nhớ đêm mưa đó anh từng hỏi vì sao mẻ bê tông đến chậm.
Yến Nhi nói anh đa nghi, bảo nếu cứ bắt bẻ thì chẳng ai muốn làm việc với anh.
Giờ anh mới hiểu người ta không ghét tính kỹ của anh; họ sợ nó.
Đêm đó, anh quay lại công trường.
Dưới gầm cầu tạm, nước mưa chảy thành vệt đen trên bê tông mới.
Minh Đức soi đèn vào vết nứt mảnh như sợi tóc, lòng lạnh đi.
Đây không còn là chuyện ai cướp công của anh, ai ném hợp đồng vào chân anh, ai đứng bên sếp cũ để giữ ghế.
Nếu đoạn này được nghiệm thu sai, sẽ có người dân đi qua bằng cả mạng sống của họ.
Cuối chương, chủ đầu tư quyết định khoan kiểm tra trụ P7.
Hoàng Phúc phản đối dữ dội, nhưng càng phản đối, hắn càng giống người nghe tiếng mũi khoan sắp chạm vào bí mật của mình.