Chương 11: Lật Ngược Tình Thế Trong Gang Tấc

Tuyết bước ra khỏi ngôi nhà lạnh lẽo, nơi những âm mưu đen tối vẫn âm thầm diễn ra, lòng cô như cơn bão dâng trào. Cô nuốt nỗi sợ vào lòng, đôi mắt sáng rực như ánh đèn pha giữa đêm tối. Chuyến đi này quyết định tất cả — cô phải lật ngược ván cờ mà mẹ chồng đã bày ra.

Khi còn trong lòng nhà, Tuyết đã nghe thấy tiếng thì thầm của những bí mật. Khi mở cánh cửa bước đi, cô chỉ còn lại quyết tâm. Cô cúi đầu bước nhanh qua cửa, không để ý rằng đôi mắt sắc lẹm của bà mẹ chồng vẫn rình rập như một con diều hâu theo dõi con mồi. Cô biết giờ đây mình phải mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Tại một quán cà phê nhỏ, Tuyết gặp lại người bạn thân từ thời đại học - Duy. Anh là người duy nhất cô có thể tin tưởng trong cuộc chiến này. "Mày phải cẩn thận, con mẹ đó nham hiểm lắm," Duy lo lắng nhắc lại, đôi mắt anh chấp chới nỗi sợ hãi.

Tuyết cười nhạt. "Tao biết. Nhưng giờ không phải lúc để do dự."

Bàn tay Duy khựng lại khi Tuyết trao cho anh một tập tài liệu. "Cái gì đây?" anh thắc mắc.

"Đây là bằng chứng. Toàn bộ kế hoạch của bà ấy, từ những tài khoản ngân hàng bí mật đến những cuộc gặp gỡ lén lút," Tuyết nói, ánh mắt không chút dao động.

Duy nhìn Tuyết, rồi gật đầu. "Tao đồng ý giúp mày. Còn kế hoạch phản công của mày thì sao?"

Tuyết mỉm cười, một nụ cười chứa đựng sự quyết tâm: "Tao đã gửi bản sao tất cả thông tin này cho luật sư rồi. Chỉ cần một lời hứa từ ông ấy, tụi mình sẽ có lợi thế."

Cùng lúc đó, tại nhà, mẹ chồng Tuyết đang điên cuồng lật tìm chiếc điện thoại. "Đồ con ranh, mày nghĩ mày có thể dễ dàng thoát khỏi tay tao sao?" Bà nghiến răng, đôi mắt rực lửa căm phẫn khi không tìm thấy thứ mình mong muốn.

Đêm đó, Tuyết trở về nhà, nhưng không mang theo nỗi lo sợ. Cô đã chuẩn bị sẵn sàng cho đòn phản công. Âm thanh mưa rơi lất phất ngoài cửa sổ khiến không gian thêm phần u ám. Tuyết ngồi xuống bàn, chờ đợi cuộc đối đầu sắp tới.

Khi mẹ chồng bước vào, không gian như căng thẳng đến nghẹt thở. "Mày sẽ không thắng đâu, con đĩ," bà ta nhếch mép, chẳng thèm giấu đi sự xảo quyệt trong ánh mắt.

Tuyết đứng dậy, đôi mắt lạnh lùng đối diện. "Con biết bà đã làm gì. Con đã có đủ bằng chứng để vạch trần tất cả. Và nếu bà nghĩ rằng mình có thể dễ dàng thoát khỏi chuyện này, thì bà đã nhầm lẫn nghiêm trọng."

Bà ta đứng sững người, cảm nhận được sự thay đổi. Tuyết không còn là con bé yếu đuối, dễ bị bắt nạt. "Con đừng có mơ! Tao sẽ không để mày sống yên đâu!" Bà gào lên trong sự thất vọng và giận dữ.

Câu nói của bà chưa kịp dứt, điện thoại của bà đột ngột reo lên. Bà mở máy, sắc mặt đột ngột thay đổi khi nghe tin nóng hổi từ người quen. Tuyết mỉm cười, biết rằng cuộc chiến đã bắt đầu theo cách mà cô đã dự tính.

Khi âm thanh của cơn mưa ngoài trời hòa quyện với tiếng tim đập nhanh trong lồng ngực Tuyết, cô chờ đợi một dấu hiệu từ cuộc gọi. Và rồi, một tiếng thét bất ngờ cất lên từ phía mẹ chồng: "Không thể nào!"

Chính giây phút ấy, cánh cửa bỗng dưng mở tung, để lộ một người không ngờ đến — một gương mặt đến để đưa ra phán xét cuối cùng.

Home Trước Sau
Danh sách chương
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...
/
Google Tiếp tục với Google
Đóng
Google Tiếp tục với Google
Đóng