Chương 2: Người Đàn Bà Không Cứu Người Vì Từ Tâm
Quán cà phê cổ kính nằm trên phố Tràng Tiền chỉ có đúng ba bàn khách vào buổi sáng giữa tuần lạnh giá.
Trần Bảo Châu ngồi lặng lẽ ở một chiếc bàn gỗ nhỏ đặt trong góc khuất phía trong của quán.
Cô mặc một chiếc áo blazer màu đen cắt may vô cùng tinh xảo, mái tóc đen mượt được búi thấp gọn gàng sau gáy, để lộ ra gương mặt thanh tú nhưng toát lên vẻ sắc sảo lạnh lùng.
Một tay cô khẽ cầm cốc bạc xỉu ấm áp nhưng chưa hề nhấp một ngụm nào, tay còn lại đặt lên một tập hồ sơ mỏng đóng bìa màu xanh dương bóng loáng.
Cô hoàn toàn không đứng dậy khi Lương Minh Khải bước đến gần bàn.
Cô chỉ khẽ gật đầu một cái thật nhẹ, dùng ánh mắt sắc bén ra hiệu cho anh ngồi vào chiếc ghế gỗ trống đối diện mình.
"Anh đến rất đúng giờ."
Bảo Châu lên tiếng bằng chất giọng thanh mảnh nhưng vô cùng rõ ràng và dứt khoát.
Đó không phải là một lời khen ngợi xã giao, mà chỉ đơn thuần là một lời nhận xét thực tế.
"Cô là ai?"
Khải ngồi xuống ghế, đi thẳng vào vấn đề mà không cần vòng vo.
"Tôi vừa tự giới thiệu danh tính và chức vụ của mình qua tin nhắn lúc sáng rồi."
"Tôi hỏi cô là ai trong ván bài âm mưu này của bệnh viện Hà Thành."
Khải hỏi lại, đôi mắt nhìn thẳng vào cô không chút né tránh.
Bảo Châu nhìn anh trong ba giây dài - kiểu nhìn chăm chú và lạnh lùng của một nhà tài phiệt chuyên nghiệp đang đánh giá giá trị thực sự của một món hàng hóa quý hiếm trước khi quyết định đặt cọc số tiền lớn.
"Cha tôi là Trần Văn Long."
Cô bình thản nói.
"Ông chính là bệnh nhân xơ gan giai đoạn hai của anh tại khoa Y học cổ truyền bệnh viện Hà Thành.
Và ông cũng chính là người mà ban giám đốc bệnh viện đang lấy làm cái cớ để vu khống và sa thải anh."
Khải vẫn giữ nguyên nét mặt phẳng lặng như tờ của mình, không hề tỏ ra ngạc nhiên.
"Cha cô hiện tại tình hình sức khỏe thế nào rồi?"
anh hỏi thăm với tư cách một người bác sĩ.
"Chỉ số men gan của cha tôi đã giảm về mức 42/38 U/L.
Kết quả siêu âm ổ bụng tuần trước tại Bệnh viện Bạch Mai cho thấy tình trạng xơ hóa tế bào gan đã giảm đi rõ rệt."
Bảo Châu từ từ mở tập hồ sơ xanh ra, đẩy nhẹ tờ kết quả xét nghiệm sinh hóa về phía Khải.
"Cha tôi hoàn toàn khỏe mạnh sau khi xuất viện nhờ thang thuốc can giải độc của anh, chứ không hề bị phản ứng thuốc hay nguy kịch như những gì bệnh viện Hà Thành đang dựng chuyện để bôi nhọ anh."
Khải nhìn xuống tờ kết quả xét nghiệm được đóng dấu đỏ của Bệnh viện Bạch Mai.
Các chỉ số hiện lên vô cùng hoàn hảo: AST 42 U/L, ALT 38 U/L, Bilirubin toàn phần 1.1 mg/dL.
Đó là các chỉ số sinh hóa của một người đàn ông trung niên có là gan hoàn toàn khỏe mạnh.
"Cô giữ kết quả xét nghiệm thực tế này làm gì?"
Khải hỏi.
"Để dùng làm vũ khí quyết định khi cần thiết."
Giọng nói của cô vẫn không có một chút dao động cảm xúc nào.
"Anh có muốn biết lý do vì sao bệnh viện Hà Thành lại chọn ca bệnh của cha tôi để làm bằng chứng giả sa thải anh không?"
"Tôi có thể đoán được phần nào."
Khải trả lời.
"Bởi vì họ nghĩ cha tôi là một ông già nghỉ hưu không có con trai hay thế lực gia tộc để đứng ra khiếu nại.
Họ nghĩ tôi chỉ là một người phụ nữ làm văn phòng và sẽ lựa chọn im lặng để bảo toàn danh dự gia đình."
Bảo Châu nhẹ nhàng nhấp một ngụm nhỏ cà phê bạc xỉu.
"Nhưng ban giám đốc bệnh viện Hà Thành đã đánh giá sai lầm hoàn toàn."
Khải khẽ chống hai khuỷu tay lên mặt bàn gỗ, ánh mắt sắc sảo.
"Cô nói muốn đề xuất hợp tác y tế.
Điều kiện cụ thể là gì?"
Bảo Châu gập tập hồ sơ bệnh án lại, cô rút từ trong túi xách ra một tờ tài liệu khác - tờ này là bản tóm tắt phân tích thị trường dược phẩm bổ gan tại Việt Nam với những con số doanh thu vô cùng rõ ràng.
"Thị trường các sản phẩm thuốc bổ gan và hỗ trợ điều trị xơ gan tại Việt Nam năm ngoái đạt quy mô 4.200 tỷ đồng, với tốc độ tăng trưởng trung bình đạt 18% mỗi năm.
Tập đoàn Thiên Phúc hiện tại chỉ mới chiếm giữ khoảng 9% thị phần."
Cô đặt chiếc bút máy Montblanc đắt giá lên bàn.
"Bài thuốc bổ can giải độc gia truyền của dòng họ Lương anh - theo tất cả những thông tin khoa học mà tôi đã âm thầm thu thập - có khả năng tái tạo tế bào và đảo ngược quá trình xơ hóa gan mà không một sản phẩm dược phẩm nào trên thị trường hiện nay có thể làm được.
Nếu chúng ta phát triển thành công sản phẩm thương mại, giá trị của bài thuốc này sẽ không dưới ba trăm tỷ đồng."
"And Thiên Phúc muốn có được điều gì từ bài thuốc của gia đình tôi?"
"30% cổ phần công thức độc quyền của sản phẩm mới.
Tập đoàn Thiên Phúc chúng tôi sẽ cam kết lo liệu toàn bộ quy trình sản xuất công nghiệp đạt chuẩn GMP, kiểm định chất lượng nghiêm ngặt, hệ thống kênh phân phối toàn quốc và đăng ký lưu hành chính thức tại Bộ Y tế.
Anh sẽ giữ vững 70% cổ phần còn lại, đồng thời sở hữu toàn quyền kiểm soát tên thương hiệu sản phẩm và xuất xứ nguồn dược liệu gốc."
Bảo Châu nhìn thẳng vào mắt anh bằng vẻ kiên định tuyệt đối.
"Tôi không đứng ra cứu anh khỏi vụ bê bối này vì lòng thương hại hay từ tâm xã hội.
Tôi cứu anh vì đây là một thương vụ thương mại béo bở mang lại lợi nhuận khổng lồ."
Khải ngồi im lặng một lát, suy nghĩ sâu sắc.
"Cô có thể giúp tôi kiện bệnh viện Hà Thành ra tòa không?"
"Tôi hoàn toàn có thể cung cấp đầy đủ bằng chứng y khoa pháp lý về tình trạng sức khỏe thực tế của cha tôi để phủ nhận mọi cáo buộc kê đơn sai của họ.
Nhưng phần còn lại để đưa bọn họ ra tòa án hình sự thì anh cần một luật sư sở hữu trí tuệ xuất sắc."
Bảo Châu trả lời rõ ràng.
"Nhưng trước hết - tôi cần xác nhận bài thuốc gia truyền đó có thực sự mang lại hiệu quả tái tạo gan kỳ diệu như vậy trên số mẫu lớn không?
Hay nó chỉ là một bài thuốc dân gian ăn may chưa được kiểm chứng khoa học?"
Khải tự tin nhìn cô.
"Cô có thể thu xếp cho tôi toàn quyền sử dụng phòng thí nghiệm R&D hiện đại bậc nhất của Thiên Phúc không?"
"Hoàn toàn được."
"Vậy thì hãy cho tôi thời gian bốn tuần."
Bảo Châu hài lòng gật đầu nhẹ.
Cô chủ động đưa bàn tay thon dài ra phía trước.
Khải đưa tay ra bắt chặt lấy tay cô.
Cái bắt tay giữa hai người không hề mang lại cảm giác ấm áp của một mối quan hệ thông thường.
Nhưng nó cực kỳ chắc chắn, biểu thị một liên minh thép đã chính thức được thiết lập.