Chương 8: Giá Trị Thật Và Một Cái Bắt Tay Nữa
Bốn tháng sau ngày bị sa thải khỏi bệnh viện Hà Thành.
Lễ ký kết hợp đồng hợp tác chiến lược toàn diện giữa Công ty TNHH Lương Gia Dược và Tập đoàn Dược phẩm Thiên Phúc được diễn ra trang trọng tại phòng họp VIP nằm trên tầng mười hai của tòa nhà Keangnam Landmark 72 sang trọng bậc nhất Hà Nội.
Đó hoàn toàn không phải là một buổi tiệc lớn ồn ào với hàng trăm phóng viên báo chí đưa tin rầm rộ, mà chỉ là một buổi lễ ký kết nội bộ ấm cúng với sự tham dự của đúng mười hai người có liên quan trực tiếp.
Bản hợp đồng ghi rõ: Tập đoàn Thiên Phúc sẽ nắm giữ 30% cổ phần công thức sản phẩm bổ gan mới, đổi lại họ sẽ chịu trách nhiệm chi trả toàn bộ chi phí nghiên cứu phát triển, quy trình sản xuất đạt chuẩn y tế GMP, thử nghiệm lâm sàng nghiêm ngặt, đăng ký giấy phép lưu hành chính thức tại Bộ Y tế và xây dựng hệ thống phân phối trên toàn quốc.
Công ty Lương Gia Dược do dòng họ Lương sở hữu sẽ giữ vững 70% cổ phần còn lại, đồng thời sở hữu toàn quyền kiểm soát thương hiệu sản phẩm và quy trình kiểm định chất lượng nguồn dược liệu đầu vào.
Cụ Lương Văn Đạo ngồi trang nghiêm ở vị trí đầu bàn họp lớn.
Cụ mặc một bộ áo the truyền thống màu nâu đất giản dị nhưng vô cùng sang trọng, từ từ đặt bút ký tên mình bằng nét mực đen sắc sảo vào bản hợp đồng chiến lược.
Bàn tay của cụ khẽ run nhẹ một chút khi đặt bút ký - đó hoàn toàn không phải là sự run rẩy vì xúc động hay già yếu, mà là di chứng vật lý còn sót lại sau một cơn đột quỵ nhẹ vào năm ngoái, một sự cố sức khỏe nghiêm trọng mà trước đây không một ai trong ban giám đốc bệnh viện Hà Thành bận tâm muốn biết.
Sau khi các bên hoàn tất thủ tục ký kết hợp đồng, Trần Bảo Châu chủ động đứng dậy, lịch sự bắt tay chúc mừng từng thành viên của Lương Gia Dược.
Khi bước đến lượt của Lương Minh Khải, cô khẽ giữ chặt bàn tay anh lại thêm một giây đầy ẩn ý.
"Kết quả kiểm định lâm sàng giai đoạn một của bài thuốc gan vừa mới được gửi về văn phòng tôi sáng nay."
Cô nói khẽ bằng giọng điệu vừa đủ cho hai người nghe.
"Hiệu quả thực tế trên việc đảo ngược quá trình xơ hóa tế bào gan đạt tỷ lệ kinh ngạc: 71% số ca bệnh có sự cải thiện rõ rệt có ý nghĩa thống kê y khoa cực kỳ cao chỉ sau 12 tuần điều trị thử nghiệm.
Kết quả này thực sự tốt hơn rất nhiều so với những gì tôi từng kỳ vọng ban đầu."
"Nhưng nó hoàn toàn nằm trong dự tính khoa học của tôi."
Khải mỉm cười nhẹ nhàng đáp lại.
Bảo Châu chăm chú nhìn anh trong một giây ngắn ngủi.
Cô không hỏi thêm bất kỳ câu hỏi chuyên môn thừa thãi nào nữa.
Nhưng khóe miệng thanh tú của cô khẽ nhúc nhích tạo nên một đường cong vô cùng nhẹ nhàng - đó hoàn toàn không phải là một nụ cười rạng rỡ thường thấy, nhưng nó là biểu cảm gần gũi và ấm áp nhất mà Khải từng thấy xuất hiện trên gương mặt lạnh lùng của nữ CFO sắc sảo này suốt bốn tháng qua.
Chiều muộn hôm đó, khi tất cả mọi người tham dự buổi lễ ký kết đã rời đi hết, Khải vẫn lặng lẽ ngồi lại một mình trong phòng họp lớn yên tĩnh của tòa nhà Keangnam. Anh nhẹ nhàng mở chiếc điện thoại cá nhân của mình lên.
Tin nhắn gửi đến từ Nguyễn Thanh Hà từ ba tháng trước vẫn nằm im lìm trong hộp thư lưu trữ - hoàn toàn chưa từng được anh trả lời: "Khải à...
Tiến sĩ Ngô Quang Đức thực ra chỉ là một kẻ lừa đảo đê tiện vô liêm sỉ, gã chỉ muốn lợi dụng em và gia thế của chú Vũ để tiến thân mà thôi.
Đến tận bây giờ em mới nhận ra bộ mặt thật dơ bẩn của gã thì mọi chuyện đã quá muộn màng rồi.
Em thực sự xin lỗi anh vô cùng vì tất cả những sai lỗi nông nổi trước đây.
Anh...
anh có thể nể tình nghĩa vợ chồng cũ mà cho em một cơ hội duy nhất để chúng ta gặp mặt nói chuyện trực tiếp được không anh?"
Khải chăm chú đọc lại từng câu chữ trong tin nhắn xin lỗi muộn màng của người vợ cũ một lần nữa.
Lần này, anh đọc vô cùng kỹ lưỡng từng từ một chứ không lướt qua như trước.
Rồi anh nhẹ nhàng nhấn nút xóa vĩnh viễn tin nhắn đó khỏi bộ nhớ điện thoại của mình.
Anh thực hiện hành động đó hoàn toàn không phải vì lòng còn vương vấn sự tức giận, thù hận hay oán trách cô ta.
Mà đơn giản là vì anh nhận ra sâu sắc một quy luật của cuộc đời: có những lời xin lỗi được gửi đi đúng lúc sẽ cứu vãn được một mối quan hệ - và có những lời xin lỗi chỉ được gửi đến sau khi cánh cửa ngăn cách giữa hai người đã hoàn toàn được đóng chặt lại từ lâu.
Khải khẽ đứng dậy, cầm chiếc áo khoác đen lên sải bước đi ra phía ngoài sảnh tòa nhà.
Hà Nội vào những ngày tháng Ba đã bắt đầu đón nhận những luồng hơi ấm áp của mùa xuân.
Ánh nắng vàng óng ả, loãng nhẹ đổ xuống mặt hồ Tây rộng lớn phía xa xa, những con sóng nhỏ gợn lăn tăn trên mặt nước tựa như nhịp thở nhẹ nhàng của đất trời.
Chiếc điện thoại trong túi áo anh bất ngờ rung lên.
Đó là cuộc gọi từ Trần Bảo Châu.
"Anh Khải, anh đang ở đâu vậy?"
"Tôi đang đứng ngắm hồ Tây."
Khải trả lời.
"Tôi cũng đang ở đây."
Đầu dây bên kia dừng lại một giây ngắn ngủi.
"Căn hộ của gia đình tôi nằm ngay mặt đường ven hồ Tây này."
Khải khẽ đưa mắt nhìn về phía dãy nhà biệt thự sang trọng chạy dọc ven hồ.
"Tôi chưa từng nghe cô nói về việc này bao giờ."
anh mỉm cười nói.
"Vì trước đây tôi chưa từng nghĩ có lý do cần thiết để chia sẻ nó với anh."
Giọng nói của cô khẽ vang lên ấm áp hơn thường lệ qua điện thoại.
"Anh có muốn...
ghé qua nhà tôi uống một chén trà nóng không?
Tôi vừa mới tự tay pha xong một ấm trà ngon."
Đó hoàn toàn không phải là một lời mời chào khách sáo mang tính chất xã giao, cũng chẳng phải là một kịch bản ngôn tình lãng mạn.
Đó chỉ đơn thuần là một câu hỏi vô cùng giản dị của một người phụ nữ vừa pha xong một ấm trà ngon và chợt nhận ra lượng trà nhiều hơn một người có thể uống hết.
Nhưng đó cũng là khoảnh khắc đầu tiên Lương Minh Khải nhận ra: Trần Bảo Châu đã chủ động mở lời mời ai đó bước vào không gian sống riêng tư của mình mà hoàn toàn không kèm theo bất kỳ một điều khoản thương mại hay lợi ích kinh doanh nào.
Khải nhẹ nhàng cất chiếc điện thoại vào túi quần.
Rồi anh từ từ sải bước chân đi bộ dọc theo con đường ven hồ Tây lộng gió, hướng về phía ánh nắng xuân ấm áp đang rạng rỡ phía trước.