Chương 4: Vợ Cũ Và Vị Khách Không Mời
Ba tuần trôi qua kể từ ngày bị sa thải khỏi bệnh viện Hà Thành.
Khải lúc này đang miệt mài làm việc trong phòng thí nghiệm R&D hiện đại của Tập đoàn Thiên Phúc thì chiếc điện thoại trên bàn bất ngờ đổ chuông.
Tiếng chuông reo dồn dập phá tan bầu không khí tĩnh mịch, chỉ có tiếng vo vo đều đặn từ hệ thống máy lọc khí cao cấp của phòng thí nghiệm chuyên sâu.
Màn hình điện thoại hiển thị cái tên Nguyễn Thanh Hà.
Đó là lần đầu tiên cô ta chủ động liên lạc với anh kể từ cái buổi sáng lạnh lùng tuyên bố đã đơn phương nộp đơn ly hôn lên tòa án ngay tại hành lang bệnh viện Đa khoa Hà Thành.
"Khải à...
Chúng ta có thể gặp nhau nói chuyện một lát được không anh?"
Giọng nói của Thanh Hà vang lên qua loa thoại nghe hoàn toàn khác lạ - nó không còn giữ được sự kiêu ngạo, điềm tĩnh và đầy toan tính của một người phụ nữ thực dụng như trước nữa.
Thay vào đó là một sự run rẩy, hoang mang tột độ lộ rõ trong từng hơi thở đứt quãng của cô ta.
"Em có chuyện gì thì cứ nói thẳng qua điện thoại đi."
Khải trả lời, tay vẫn lướt nhanh trên bàn phím máy tính, mắt không hề rời khỏi màn hình hiển thị biểu đồ phân tích hoạt chất sắc ký khí GC-MS. "Anh...
anh đang ở đâu vậy?
Em thực sự muốn gặp trực tiếp anh để giải thích mọi chuyện..."
"Tôi đang làm việc tại phòng lab."
Khải thản nhiên đáp.
Một giây im lặng ngập ngừng đầy bối rối ở đầu dây bên kia.
"Anh...
anh đã bị bệnh viện sa thải và tước giấy phép nghiên cứu nội bộ rồi mà, làm sao có thể tìm được công việc mới nhanh đến như thế được?
Hơn nữa, chú Vũ nói rằng anh sẽ không thể xin việc ở bất kỳ cơ sở y tế nào tại Hà Nội nữa..."
"Đó là việc của Phạm Hoàng Vũ, còn tôi tự có lối đi riêng của mình."
Khải lạnh lùng cắt lời cô ta.
"Hà có chuyện gì cần nói thì hãy nói nhanh đi, tôi đang ở giữa ca chạy thử nghiệm hóa chất và không có thời gian để lãng phí cho những câu chuyện vô bổ."
Thanh Hà im lặng vài giây để cố gắng lấy lại sự bình tĩnh, rồi cô ta mếu máo nói bằng chất giọng nghẹn ngào đầy cay đắng: "Chú Vũ vừa mới đột ngột thông báo với em là sẽ cắt toàn bộ chi phí sinh hoạt hàng tháng của em.
Anh cũng biết là hiện tại em đang phải sống nhờ trong căn hộ chung cư cao cấp đứng tên chú ấy ở khu Cầu Giấy mà...
Bây giờ chú ấy đòi lại nhà, bắt em phải dọn đi ngay trong tuần này..."
"Tôi biết chuyện đó."
Giọng nói của Khải vẫn phẳng lặng như mặt nước hồ mùa đông, không hề có một chút oán hận hay hả hê nào của kẻ trả thù, chỉ có sự rõ ràng đến đáng sợ.
"Và đó hoàn toàn là vấn đề cá nhân giữa em và ông chú giám đốc của em.
Nó hoàn toàn không liên quan gì đến cuộc sống hiện tại của tôi cả."
"Khải!
Tại sao anh lại có thể trở nên tuyệt tình và tàn nhẫn như thế được chứ?"
Thanh Hà hét lên qua điện thoại trong nước mắt.
"Dù sao chúng ta cũng từng là vợ chồng suốt bốn năm trời cơ mà!
Anh biết rõ Ngô Quang Đức đã lừa dối em đúng không?
Sau khi gã lấy được hồ sơ nghiên cứu từ tài khoản của anh, gã đối xử với em hoàn toàn khác hẳn!
Gã trở nên lạnh nhạt, patronize, thậm chí không thèm trả lời tin nhắn của em!
Gã thẳng thừng nói rằng em không còn giá trị lợi dụng gì nữa khi gã đã nắm chắc bài thuốc trong tay!
Em đã quá ngu ngốc khi tin lời gã..."
"Mọi thứ đều là do chính em tự lựa chọn và toan tính từ đầu."
Khải dứt khoát ngắt lời cô ta bằng giọng điệu điềm tĩnh.
"Em đã chọn đứng về phía kẻ mạnh, chọn tiền bạc và danh vọng ảo ảnh của Đức và Vũ.
Tôi hoàn toàn tôn trọng và chấp nhận sự lựa chọn đó của em.
Nhưng từ nay về sau, xin em đừng bao giờ gọi điện làm phiền tôi vì những tranh chấp tiền bạc hay tình cảm dơ bẩn của em nữa.
Cửa đã đóng rồi, Hà ạ."
"Khải!
Anh hãy nghe em giải thích một lần thôi—" Khải không chần chừ thêm một giây nào, anh dứt khoát nhấn nút cúp máy, đặt chiếc điện thoại xuống mặt bàn thí nghiệm làm bằng vật liệu composite chống ăn mòn hóa chất.
Anh tiếp tục tập trung cao độ vào màn hình, nơi các pic đỉnh sắc ký của bài thuốc đang hiện lên vô cùng rõ nét.
Anh chỉ tay vào các đỉnh hấp thụ (peaks) trên màn hình máy tính, quay sang giải thích chi tiết cho Trần Bảo Châu - người đã đứng lặng lẽ quan sát ở cửa phòng lab từ bao giờ: "Bảy hoạt chất chính trong bài thuốc gia truyền họ Lương liên kết với nhau theo một cơ chế hiệp đồng sinh học vô cùng kỳ diệu.
Ba hoạt chất mới chưa từng xuất hiện trong y văn có khả năng kích hoạt trực tiếp các tế bào hình sao trong gan ngừng tăng sinh collagen dơ bẩn, đồng thời đẩy nhanh tốc độ tự tái tạo của các nhu mô gan lành lặn xung quanh.
Đây chính là chìa khóa vàng giúp đảo ngược xơ gan hoàn toàn."
Bảo Châu chăm chú nghe, mười ngón tay thon dài gõ nhanh các thuật ngữ khoa học vào cuốn sổ tay da đen nhỏ.
Cô khẽ mỉm cười, trao cho anh lon cà phê espresso đóng chai mát lạnh.
"Vợ cũ của anh có vẻ đang phải trải qua một bài học đắt giá về nhân quả."
Bảo Châu nhẹ nhàng nói, mắt vẫn nhìn vào các chỉ số kỹ thuật trên màn hình.
"Đó là việc của cô ta."
Khải thản nhiên mở nắp lon cà phê, nhấp một ngụm đắng ngắt nhưng sảng khoái.
"Chúng ta chỉ cần tập trung vào việc hoàn thành kiểm định lâm sàng.
Đó mới là giá trị cốt lõi."
Bảo Châu gật đầu đồng ý, ánh mắt cô hiện lên vẻ kính trọng sâu sắc đối với bản lĩnh và sự tập trung cao độ của người bác sĩ y học cổ truyền trước mặt.