Chương 5: Kẻ Phản Bội Và Bằng Chứng

Bước sang tuần thứ năm sau khi Khải rời khỏi bệnh viện Hà Thành, Hùng - người bạn thân thiết nhất từ thời đại học của anh, hiện đang đảm nhận vị trí kiểm toán viên cao cấp tại Deloitte Việt Nam - đột ngột gọi điện thoại cho anh vào lúc mười một giờ đêm muộn.

"Mày có đang rảnh và ở một mình không Khải?

Tao bắt buộc phải gặp mày ngay."

Giọng nói của Hùng qua điện thoại vô cùng nghiêm trọng và khẩn trương, hoàn toàn không còn vẻ cợt nhả, hay bông đùa thường ngày của cậu ta nữa.

"Tôi đang ở một mình tại căn hộ thuê.

Có chuyện gì mà gấp gáp thế Hùng?"

Khải hỏi.

"Tao có một vài tài liệu tài chính cực kỳ mật mà mày bắt buộc phải xem tận mắt ngay lập tức."

Hùng nói nhanh.

"Sáng mai đúng bảy giờ gặp nhau tại quán phở quen ở ngõ Đào Duy Từ nhé.

Nhớ kỹ là đừng nói chuyện này với bất kỳ ai, kể cả Trần Bảo Châu."

Sáng hôm sau, bầu trời Hà Nội mù mịt sương muối lạnh giá, gió mùa đông rít từng hồi ngoài ngõ nhỏ, thổi bạt những chiếc lá bàng khô rụng xuống mặt đường xi măng ẩm ướt của phố cổ.

Tại một chiếc bàn gỗ nhỏ nằm sâu trong góc quán phở nghi ngút khói ở ngõ Đào Duy Từ, tiếng băm hành, tiếng thìa đũa va chạm lách cách hòa cùng tiếng xuýt xoa của khách ăn phở tạo nên một không gian vô cùng đặc trưng.

Hùng đẩy đĩa quẩy nóng hổi qua phía Khải, giục anh ăn cho ấm người trước khi bắt đầu bàn bạc công việc căng thẳng.

Sau đó, Hùng lặng lẽ đặt lên bàn một chiếc USB màu đen nhỏ nhắn.

"Tháng trước, văn phòng Deloitte của tao được phía tập đoàn Thiên Phúc thuê để thực hiện một chiến dịch kiểm toán độc lập, rà soát lại toàn bộ các đối tác giao dịch lớn nhằm chuẩn bị cho đợt phát hành cổ phiếu mới."

Hùng ngồi xuống, khẽ nhấp một ngụm trà nóng để xua tan cái lạnh.

"Trong quá trình đối chiếu sổ sách tài chính chi tiết, tao đã vô tình phát hiện ra một loạt giao dịch chuyển tiền vô cùng bất thường từ tài khoản ngân hàng chính thức của bệnh viện Đa khoa Hà Thành sang một công ty shell mới thành lập tên là Đức Phát Pharma.

Tao thấy nghi ngờ nên đã âm thầm điều tra sâu hơn vào hồ sơ đăng ký doanh nghiệp của công ty này và phát hiện ra Đức Phát Pharma do chính Ngô Quang Đức đứng tên sở hữu 100% cổ phần."

Khải chăm chú nhìn chiếc USB đặt trên bàn, ánh mắt sắc sảo.

"Số tiền giao dịch cụ thể là bao nhiêu?"

anh hỏi.

"Đã có bốn lần chuyển khoản lớn được thực hiện liên tục trong vòng sáu tháng qua.

Tổng số tiền lên đến 2,3 tỷ đồng."

Hùng ghé sát tai Khải nói khẽ.

"Ban đầu tao chỉ nghĩ đơn giản đây là những khoản tiền hoa hồng bẩn từ các nhà thầu dược phẩm thông thường.

Nhưng sau đó tao tiếp tục tra cứu trên hệ thống thông tin của Cục Sở hữu trí tuệ và phát hiện ra công ty Đức Phát Pharma vừa nộp đơn đăng ký bảo hộ nhãn hiệu độc quyền cho một sản phẩm bổ gan mới tên là 'Hoàn Can Đạo'.

Thành phần hoạt chất của nó thì mày thử tự đoán xem."

Dạ dày của Khải thắt chặt lại một cái lạnh buốt.

Anh lập tức đoán ra câu trả lời.

"Bọn chúng đã đánh cắp toàn bộ công thức phối ngũ từ hồ sơ nghiên cứu nội bộ của tao khi tao còn làm việc tại bệnh viện."

Khải lạnh lùng nói.

"Chính xác là như vậy."

Hùng gật đầu xác nhận.

"Hùng tỉ mỉ chỉ ra các bút toán chuyển tiền giả mạo được hạch toán dưới danh mục 'chi phí mua sắm vật tư y tế tiêu hao'.

Bằng việc sử dụng nghiệp vụ phân tích dòng tiền chuyên sâu của Deloitte, tao đã dễ dàng bóc trần đường đi lắt léo của dòng tiền 2,3 tỷ đồng này từ quỹ phúc lợi bệnh viện Hà Thành chạy vòng qua hai tài khoản trung gian rồi đổ thẳng vào tài khoản ngân hàng của Đức Phát Pharma.

Mọi bằng chứng đã được đóng dấu kiểm toán đỏ chói với mã số kiểm toán bảo mật DLV-2024-HN-09917."

"Nhưng bọn chúng lại phạm phải một sai lầm chết người vì quá vội vàng."

Hùng cười lạnh.

"Bọn chúng đăng ký nhãn hiệu sản phẩm sau ngày ông nội mày nộp hồ sơ đăng ký sáng chế độc quyền cho bài thuốc gia truyền họ Lương.

Nếu tập hồ sơ sáng chế của ông nội mày được Cục xác nhận hợp lệ..."

"Ông nội tao đã chính thức nộp hồ sơ từ ngày 28 tháng 10."

Khải nói rõ ràng.

"Còn công ty Đức Phát của Đức nộp đơn đăng ký nhãn hiệu vào ngày nào?"

Hùng lật nhanh cuốn sổ tay kiểm toán: "Ngày 15 tháng 11.

Đúng mười tám ngày sau khi mày bị sa thải khỏi bệnh viện Hà Thành.

Đây là bằng chứng thép không thể chối cãi."

Khải khẽ cầm chiếc USB màu đen lên, nắm chặt trong lòng bàn tay.

"Hùng, mày lấy được những tài liệu giao dịch mật này từ đâu?

Có vi phạm quy định bảo mật thông tin kiểm toán của Deloitte không?"

Khải lo lắng cho bạn mình.

"Mày yên tâm đi, tao chỉ làm đúng nghiệp vụ chuyên môn của mình thôi."

Hùng nhún vai cười tự tin.

"Theo đúng các điều khoản trong hợp đồng kiểm toán độc lập ký giữa Deloitte và Thiên Phúc, tao hoàn toàn có quyền yêu cầu cung cấp tài liệu tài chính từ bên đối tác thứ ba có phát sinh giao dịch thương mại lớn với Thiên Phúc.

Bệnh viện Hà Thành từng bán một lô thiết bị y tế cũ trị giá hơn năm mươi tỷ cho Thiên Phúc từ hai năm trước.

Vì vậy tao hoàn toàn có quyền yêu cầu họ cung cấp tài liệu đối chiếu tài khoản.

Họ bắt buộc phải cung cấp đầy đủ theo luật định.

Mọi tài liệu tao thu thập được đều hoàn toàn hợp pháp và có thể dùng làm chứng cứ trước tòa."

Khải nhìn chiếc USB trong tay.

Bốn giao dịch chuyển tiền mờ ám, một công ty shell, đơn đăng ký nhãn hiệu trùng lặp hoạt chất.

Đây chính là sợi chỉ đỏ đầu tiên giúp anh giật sập toàn bộ cái mạng nhện âm mưu bẩn thỉu của cha con Phạm Hoàng Vũ và Ngô Quang Đức.

"Tôi cần một luật sư xuất sắc."

Khải nói.

"Tao đã chủ động liên hệ trước cho mày rồi."

Hùng rút từ ví ra một tấm danh thiếp sang trọng.

"Văn phòng Luật sư Minh Đức & Partners.

Họ là những chuyên gia hàng đầu tại Việt Nam về sở hữu trí tuệ và tranh chấp y tế.

Họ đã đồng ý thu xếp thời gian gặp mày vào chiều ngày mai."

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...