Chương 6: Hội Đồng Khoa Học Và Ngày Lật Bàn
Hai tháng sau ngày bị sa thải khỏi bệnh viện Hà Thành.
Phòng họp lớn của Cục Sở hữu trí tuệ thuộc Bộ Khoa học và Công nghệ, nằm trên tầng mười hai của tòa nhà văn phòng hiện đại trên phố Ngụy Như Kon Tum.
Mười một người đang ngồi nghiêm túc vây quanh một chiếc bàn dài phủ lớp nỉ màu xanh lá cây sang trọng.
Phía bên nguyên đơn gồm có Lương Minh Khải, Trần Bảo Châu, luật sư Minh Đức và cụ Lương Văn Đạo.
Cụ Đạo mặc một bộ quần áo vải thô màu nâu giản dị, ngồi thẳng lưng trên chiếc ghế đệm với phong thái điềm tĩnh, ung dung tự tại như một thiền sư.
Phía bên bị đơn gồm có Tiến sĩ Ngô Quang Đức, Giám đốc Phạm Hoàng Vũ, luật sư đại diện pháp lý của họ và hai người đại diện cho công ty Đức Phát Pharma.
Hội đồng xem xét tranh chấp sáng chế của Cục gồm có ba vị chuyên gia dược học đầu ngành và một vị đại diện ban lãnh đạo Cục Sở hữu trí tuệ làm chủ tọa.
Ngô Quang Đức ngồi đối diện với Khải với một nụ cười vô cùng tự tin của một kẻ đã chuẩn bị kỹ lưỡng mọi kịch bản.
Gã mang theo một bộ hồ sơ nghiên cứu dày cộp chia làm ba tập lớn, bản phân tích định lượng thành phần hoạt chất chi tiết và một tờ giấy ủy quyền sở hữu trí tuệ có chữ ký đóng dấu chính thức của Giám đốc bệnh viện Hà Thành.
"Chúng tôi khẳng định công thức sản phẩm Hoàn Can Đạo hoàn toàn là kết quả nghiên cứu độc lập của Tiến sĩ Ngô Quang Đức trong suốt thời gian dài công tác tại bệnh viện Hà Thành."
Luật sư của phía bị đơn mở đầu bài trình bày bằng giọng điệu đanh thép.
"Bằng chứng pháp lý rõ ràng nhất là cuốn nhật ký nghiên cứu nội bộ của khoa y học cổ truyền đã được ban giám đốc bệnh viện kiểm tra và đóng dấu xác nhận chính thức từ hai năm trước."
Vị đại diện Cục Sở hữu trí tuệ khẽ mở tập hồ sơ vụ việc ra.
"Ý kiến của phía nguyên đơn về cáo buộc này thế nào?"
Luật sư Minh Đức đứng dậy vô cùng lịch sự.
Ông từ từ đặt lên mặt bàn nỉ xanh ba thứ tài liệu quan trọng: chiếc hộp gỗ sơn then đen cổ kính chứa bản gốc bài thuốc gia truyền họ Lương viết bằng chữ Nho từ năm 1948, bản dịch thuật y khoa cổ có công chứng pháp lý kèm theo tờ xác nhận tính xác thực lịch sử của Hội đồng Sử học Việt Nam, và cuối cùng là bản kết quả phân tích sắc ký khí GC-MS cực kỳ chi tiết của phòng lab Thiên Phúc đã được kiểm định và đóng dấu xác nhận độc lập bởi Viện Kiểm nghiệm thuốc Trung ương.
"Bài thuốc gia truyền của dòng họ Lương - nguyên bản từ năm 1948 - sở hữu cấu trúc phối ngũ gồm bảy hoạt chất sinh học chủ chốt, trong đó có ba hoạt chất hoàn toàn chưa từng được mô tả trong y văn hiện đại."
Luật sư Minh Đức chỉ tay vào bảng so sánh cấu trúc hóa học được chiếu trên màn hình lớn.
"Công thức sản phẩm Hoàn Can Đạo của phía bị đơn cũng sở hữu chính xác bảy hoạt chất sinh học đó, với tỷ lệ phối ngũ trùng khớp hoàn toàn, sai lệch định lượng dưới mức 3%.
Đây tuyệt đối không thể là một sự trùng hợp nguyên nhiên trong nghiên cứu khoa học độc lập được."
Đức khẽ nhíu mày, nụ cười trên môi gã bắt đầu đông cứng lại một chút, nhưng gã vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh tự tin.
"Sự trùng hợp trong nghiên cứu khoa học thực nghiệm là điều hoàn toàn có thể xảy ra..."
Đức cố cãi cọ.
"Thưa hội đồng khoa học."
Trần Bảo Châu bất ngờ lên tiếng.
Giọng nói của cô không hề cao giọng hay gay gắt, nhưng âm lượng vừa đủ và vô cùng đanh thép khiến cả phòng họp lập tức im lặng phăng phắc.
"Tôi xin phép được bổ sung thêm các bằng chứng pháp lý quan trọng khác."
Cô mở chiếc laptop cá nhân của mình, kết nối trực tiếp với máy chiếu của phòng họp và hiển thị lên màn hình lớn: bản sao sao kê lịch sử giao dịch tài khoản ngân hàng chính thức của bệnh viện Đa khoa Hà Thành - có đóng dấu đỏ xác nhận của ngân hàng BIDV - với bốn giao dịch chuyển tiền lớn mờ ám sang tài khoản của công ty shell Đức Phát Pharma do Ngô Quang Đức sở hữu.
Tiếp theo là đơn đăng ký bảo hộ nhãn hiệu Hoàn Can Đạo của Đức Phát Pharma với ngày nộp chính thức là 15/11, tức là sau ngày Lương Minh Khải bị sa thải khỏi bệnh viện đúng 18 ngày.
And cuối cùng, chấn động nhất, chính là bản nhật ký commit Git được trích xuất trực tiếp từ máy chủ nội bộ của bệnh viện Hà Thành - được khôi phục hoàn hảo bởi chuyên gia pháp chứng kỹ thuật số độc lập.
Nhật ký hệ thống ghi rõ: file hồ sơ nghiên cứu bài thuốc gan của bác sĩ Lương Minh Khải đã bị tài khoản cá nhân của Tiến sĩ Ngô Quang Đức truy cập trái phép và tải xuống vào lúc 23 giờ 15 phút ngày 5 tháng 11.
Cả phòng họp của Cục Sở hữu trí tuệ lập tức rơi vào một khoảng im lặng chết chóc đến đáng sợ.
Gương mặt của Ngô Quang Đức biến sắc hoàn toàn, nét mặt gã tái mét không còn một giọt máu.
Cơ má bên trái của gã khẽ giật lên liên hồi một cách mất kiểm soát - một chi tiết rất nhỏ nhưng Khải ngồi đối diện đã thu trọn vào tầm mắt của mình.
"Đây hoàn toàn là những tài liệu giả mạo bôi nhọ danh dự..."
Luật sư của Đức cố gắng lên tiếng bào chữa trong tuyệt vọng.
"Chữ ký xác nhận kiểm toán ở cuối mỗi trang tài liệu tài chính này là của Deloitte Việt Nam."
Bảo Châu lạnh lùng nói rõ ràng.
"Mã xác minh audit trail quốc tế là DLV-2024-HN-09917.
Hội đồng khoa học hoàn toàn có thể tự tra cứu trực tiếp mã số này trên cổng thông tin điện tử chính thức của Deloitte toàn cầu ngay tại đây."
Phạm Hoàng Vũ - lần đầu tiên kể từ khi buổi họp bắt đầu - từ từ quay sang nhìn Ngô Quang Đức bằng ánh mắt đầy giận dữ và hoảng hốt.
Đó là ánh mắt của một kẻ cầm lái vừa nhận ra gã đồng hành của mình đã bí mật đục một chiếc lỗ lớn dưới đáy thuyền từ lúc nào.
Vị đại diện Cục Sở hữu trí tuệ gõ mạnh chiếc bút xuống bàn họp.
"Hội đồng khoa học của Cục sẽ tiến hành họp kín riêng để đưa ra quyết định cuối cùng.
Đề nghị các bên tạm thời di chuyển ra phòng chờ bên ngoài."