Chương 2: Người Phụ Nữ Của Những Con Số Lạnh

Tôi đến Bitexco lúc bảy giờ bốn mươi tám.

Văn phòng SGS nằm trên tầng cao, kính trong đến mức có thể nhìn thấy cả thành phố đang thức dậy bên dưới. Người ta đi qua tôi bằng ánh mắt rất quen: nhìn áo đũi, nhìn túi vải, nhìn đôi bàn tay chai sần, rồi tự động xếp tôi vào nhóm người giao hàng hoặc thợ sửa máy lạnh.

Tôi không giận.

Mười lăm năm làm trà dạy tôi một chuyện: người vội đánh giá thường có vị giác rất kém.

Tám giờ đúng, cửa phòng họp mở.

Lê Cát Tường đứng bên trong.

Cô mặc suit xám tro, tóc tém ngắn, kính gọng titan mảnh, tay cầm một cây thước thép nhỏ. Cái cách cô đặt cây thước song song với mép laptop khiến tôi hiểu ngay: người phụ nữ này không ghét sự bừa bộn. Cô ghét sai số.

“Anh đến sớm mười hai phút,” cô nói.

“Tôi sợ cô hủy lịch.”

“Biết sợ lịch hẹn là điểm cộng đầu tiên.”

Cô chỉ vào ghế.

“Ngồi. Trình bày trong mười phút. Không kể khổ. Không mắng đối thủ. Không dùng từ ‘linh hồn trà Việt’ để thay cho bằng chứng.”

Tôi khựng lại.

Cô nhướng mắt.

“Anh định dùng đúng cụm đó à?”

“Tôi định dùng sau phút thứ mười một.”

Khóe môi cô nhúc nhích rất nhẹ, gần như không phải cười.

Tôi đặt laptop, ổ cứng và ba ống mẫu lên bàn. Mỗi ống được dán tem ngày hái, độ cao, lô cây, người sao, thời gian ủ, mã nhiệt, và chữ ký của tôi.

Cát Tường đeo găng tay.

“Chuỗi lưu mẫu?”

Tôi đưa sổ.

Cô lật rất nhanh. Không bỏ qua trang nào.

“Anh lưu dữ liệu từ năm 2014?”

“Cha tôi bắt đầu trước. Tôi tiếp tục sau khi ông mất.”

“Vì sao một xưởng trà thủ công ở Hà Giang lại có dữ liệu HPLC dài như vậy?”

“Vì cha tôi từng bị một thương lái trộn trà vùng thấp rồi đổ tội. Ông không học đại học, nhưng ông hiểu một điều: thời nay, người nghèo không chỉ cần làm sạch. Người nghèo cần chứng minh mình sạch.”

Lần đầu tiên, Cát Tường ngẩng lên nhìn tôi lâu hơn hai giây.

Tôi mở phần mềm.

Trên màn hình hiện ra hai phổ sắc ký.

Đường xanh là mẫu Shan Tuyết cổ thụ thật, lấy từ vùng cây ba trăm năm tuổi ở Tây Côn Lĩnh. Đỉnh theanine xuất hiện ổn định quanh thời gian lưu 12.5 phút. Vùng polyphenol và catechin có cấu trúc quen thuộc, như dấu vân tay. Mỗi năm mưa nắng khác nhau, biên độ có thể lệch, nhưng hình dáng không lừa được người biết nhìn.

Đường đỏ là mẫu Vô Song Trà nộp xin chứng nhận.

Nó thơm hơn. Màu nước đẹp hơn. Bao bì đắt hơn.

Nhưng ở 12.5 phút, đường gần như phẳng.

Cát Tường nghiêng người tới.

Tôi bấm thêm lớp dữ liệu khối phổ.

“Đây là đỉnh imidacloprid. Đây là ethyl maltol tạo mùi ngọt. Và đây là vết xử lý nhiệt bất thường, chứng tỏ họ dùng trà vùng thấp, sấy nhanh, sau đó tẩm hương để giả mùi lan rừng.”

Phòng họp im lặng.

Cát Tường không khen.

Cô cũng không tỏ ra kinh ngạc.

Cô kéo laptop về phía mình, kiểm tra metadata file, nhật ký chạy máy, tên thiết bị, điều kiện cột, pha động, thời gian tiêm mẫu.

“Dữ liệu có thể dùng để mở quy trình kiểm định độc lập,” cô nói. “Chưa đủ để kết luận pháp lý.”

“Tôi biết.”

“Muốn đánh Vô Song Trà, anh cần ba thứ: mẫu đối chứng từ vùng nguyên liệu của anh, mẫu lưu từ lô hàng của họ, và mẫu lấy ngẫu nhiên tại kho xuất khẩu. Tất cả phải đi qua chuỗi lưu mẫu có người chứng kiến. Không có chuỗi đó, Hùng sẽ nói anh dựng file.”

Tôi gật đầu.

Cô đóng laptop.

“Vậy nên từ giây phút này, anh đừng động vào bất kỳ mẫu nào nếu không có biên bản.”

Cửa phòng họp bật mở.

Trịnh Vĩnh Hùng bước vào cùng hai luật sư. Khánh Chi đi sau hắn, tay cầm tập hồ sơ bìa đỏ.

Hùng nhìn tôi, rồi nhìn Cát Tường.

“Trưởng phòng Lê, cô đang tiếp xúc riêng với một cá nhân bị tố cáo đầu độc người tiêu dùng. Tôi hy vọng SGS hiểu rủi ro danh tiếng của việc này.”

Cát Tường đặt cây thước xuống bàn.

“SGS hiểu rủi ro của việc cấp chứng nhận sai cho một lô hàng xuất khẩu hơn.”

Một luật sư đẩy hồ sơ về phía cô.

“Đây là công văn đề nghị tạm dừng xem xét mọi tài liệu do Nguyễn Hoàng Tuấn cung cấp. Xưởng của anh ta đang nằm trong diện kiểm tra của Quản lý thị trường.”

Tôi thấy Khánh Chi nhìn mình. Trong mắt cô ta không có thương hại nữa. Chỉ có cảnh cáo.

Hùng cúi xuống, nói đủ nhỏ để chỉ tôi nghe:

“Tao đã bảo rồi. Mày không có cửa.”

Tôi nhìn tay hắn đặt trên bàn. Ngón út đeo nhẫn vàng, móng tay sạch bóng, không có một vết nhựa trà nào.

Tôi bật cười.

Hùng khựng lại.

“Mày cười gì?”

“Tao cười vì mày cướp nghề của nhà tao mà đến cách chạm vào lá trà cũng không biết.”

Mặt hắn tối đi.

Cát Tường đứng dậy.

“Tôi sẽ lập biên bản tiếp nhận thông tin và kích hoạt quy trình kiểm định độc lập. Đại diện Vô Song Trà có quyền cử người chứng kiến lấy mẫu. Tất cả dữ liệu sẽ niêm phong, mã hóa, lưu trên hệ thống của SGS và đơn vị phòng thí nghiệm được chỉ định.”

Hùng nheo mắt.

“Cô dám?”

“Tôi không dám. Tôi làm đúng quy trình.”

Câu đó nhẹ thôi.

Nhưng trong phòng họp kính, nó vang như tiếng búa.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...