Chương 5: Hai Mươi Phút Cứu Đường Nền

Phòng lab lạnh đến mức vết thương ở tay tôi tê đi.

Trên màn hình điều khiển, đường baseline nhảy loạn như tim người sắp ngừng. Áp suất cột tụt từ hơn bốn trăm bar xuống gần bằng không rồi lại vọt lên bất thường. Với một máy HPLC, đó không phải lỗi nhỏ. Đó là lời tuyên bố: hôm nay đừng mong có dữ liệu sạch.

Kỹ thuật viên đứng bên cạnh đổ mồ hôi.

“Đêm qua máy vẫn ổn. Sáng nay vừa prime dung môi thì áp suất rơi.”

Cát Tường cúi xuống kiểm tra đường ống, mắt sau kính titan sắc hẳn.

“Ferrule đầu cột bị nới.”

Tôi nhìn theo. Đầu nối nhỏ bằng kim loại lệch chỉ một chút. Một chút đủ để pha động rò rỉ. Một chút đủ để đỉnh theanine biến dạng. Một chút đủ để Hùng nói kết quả không đáng tin.

Cát Tường quay sang kỹ thuật viên.

“Ai vào phòng sau tám giờ tối qua?”

Anh ta lắp bắp:

“Có danh sách log cửa. Em… em sẽ lấy.”

“Không cần bây giờ. Trước mắt cứu máy.”

Cô nhìn đồng hồ.

“Chúng ta có hai mươi ba phút trước khi hội đồng vào chứng kiến chạy mẫu.”

Tôi tháo áo khoác, rửa tay, đeo găng.

Cát Tường nhìn vết máu thấm qua băng.

“Tay anh run không?”

“Tay tôi chỉ run khi sao trà quá lửa.”

“Vậy đừng để máy quá lửa.”

Trong khoảnh khắc đó, tôi suýt cười.

Không phải vì vui. Vì giữa tất cả những cú đánh bẩn của Hùng, ít nhất vẫn có một người đủ tỉnh để nói chuyện bằng việc cần làm.

Tôi phụ trách chuẩn bị lại mẫu: cân, chiết, ly tâm, lọc qua màng 0.22 micromet, đưa vào vial. Mỗi thao tác đều có camera ghi lại. Mỗi lọ mẫu đều có mã niêm phong. Tôi không được phép sai. Nếu sai, không chỉ tôi thua. Những cây chè cổ thụ trên núi cũng thua theo.

Cát Tường xử lý hệ thống. Cô không cử động thừa. Nới, siết, kiểm tra rò rỉ, chạy dung môi, purge bơm, ổn định nhiệt độ cột. Cây thước thép nhỏ thường ngày nằm trong túi áo cô lúc này được dùng như một vật căn chỉnh khoảng cách.

Tôi hỏi:

“Cô học mấy thứ này ở đâu?”

“Ở nơi người ta trả tiền cho tôi để không tin ai.”

“Nghe cô đơn.”

“Nghe đúng nghề.”

Mười lăm phút trôi qua.

Áp suất lên 380 bar.

Vẫn dao động.

Tôi nhìn đồng hồ. Bảy phút.

Cát Tường đổi cột bảo vệ, siết lại đầu nối, yêu cầu kỹ thuật viên thay chai pha động mới đã niêm phong. Tôi nhìn baseline trên màn hình. Đường xanh rung nhẹ rồi chậm rãi nằm ngang.

398.

401.

402 bar.

Ổn định.

Cả phòng thở ra.

Cát Tường tháo găng tay, giọng vẫn đều:

“Chạy blank trước. Sau đó chạy mẫu chuẩn. Không bỏ bước.”

Kỹ thuật viên nhìn cô như muốn nói không kịp.

Cô quay sang.

“Nếu bỏ bước, Hùng sẽ dùng chính thiếu sót đó để hủy kết quả. Chúng ta không thắng bằng may mắn.”

Tôi đặt vial mẫu vào autosampler.

Khi kim tiêm tự động hạ xuống, tôi bất giác chạm vào quai chiếc chảo sắt đặt trong túi vải bên cạnh. Cha tôi từng bảo: người sao trà giỏi không phải người tạo ra lửa lớn nhất, mà là người giữ được lửa đúng nhất.

Máy bắt đầu chạy.

Blank sạch.

Mẫu chuẩn hiện đỉnh đúng.

Rồi đến mẫu đối chứng từ trà nhà tôi.

Đường xanh hiện lên, đỉnh theanine ở 12.5 phút nhô lên rõ, đẹp như một lời thề.

Cát Tường nhìn màn hình.

“Rất sạch.”

Chỉ hai chữ.

Tôi thấy cổ họng mình nghẹn lại.

Ngay lúc đó, cửa phòng mở.

Hội đồng thẩm định bước vào. Theo sau là Trịnh Vĩnh Hùng và Lâm Khánh Chi.

Hùng nhìn baseline phẳng trên màn hình, nụ cười trên môi hắn chậm rãi biến mất.

Tôi quay lại.

“Mười giờ đúng,” tôi nói. “Máy đã sẵn sàng.”

Hùng không trả lời.

Nhưng tôi thấy ngón tay hắn gõ lên mặt bàn.

Hắn đang tính nước tiếp theo.

Một kẻ như Hùng sẽ không chết vì một đường baseline.

Hắn chỉ bắt đầu sợ thôi.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...