Chương 6: Đỉnh Peak Không Biết Nói Dối

Trong phòng họp của Sở Khoa học và Công nghệ, người ta không la hét.

Người ta giết nhau bằng màn hình chiếu, biên bản và chữ ký.

Cát Tường đứng trước hội đồng, trình bày từng bước lấy mẫu: kho Cát Lái, container số mấy, bao số mấy, tem niêm phong nào, ai chứng kiến, mẫu được vận chuyển ra sao, lưu nhiệt độ thế nào. Cô không dùng một tính từ nào. Không “nghiêm trọng”, không “kinh hoàng”, không “bẩn thỉu”.

Nhưng càng không có tính từ, lời cô càng lạnh.

“Đây là mẫu TCG-07-A lấy từ container thứ nhất. Đỉnh imidacloprid xuất hiện ở thời gian lưu 4.8 phút, định lượng vượt ngưỡng công bố trong hồ sơ hữu cơ của Vô Song Trà.”

Màn hình chuyển.

“Đây là mẫu TCG-07-C lấy từ container thứ ba. Có dấu hiệu trộn giữa trà cổ thụ thật và trà vùng thấp đã xử lý hương liệu.”

Màn hình chuyển tiếp.

“Đây là phân tích khối phổ. Mẫu có tín hiệu phù hợp với ethyl maltol, chất tạo mùi ngọt thường dùng trong thực phẩm, nhưng không được khai báo trong hồ sơ sản phẩm hữu cơ.”

Đại diện nhà nhập khẩu Đức ngồi bên trái phòng bắt đầu trao đổi nhỏ với luật sư của họ.

Hùng đứng bật dậy.

“Tôi phản đối!”

Cát Tường ngừng lại.

Hắn chỉ vào tôi.

“Toàn bộ dữ liệu này được dựng trên lời nói của một kẻ có thù cá nhân với tôi. Nguyễn Hoàng Tuấn từng là chồng của Giám đốc Đối ngoại của Vô Song Trà. Anh ta có động cơ phá hoại doanh nghiệp chúng tôi.”

Khánh Chi đứng lên theo, mắt đỏ nhưng giọng vẫn sắc.

“Đúng. Anh Tuấn không chấp nhận ly hôn, nhiều lần đe dọa tôi và công ty. Chúng tôi có tin nhắn làm bằng chứng.”

Cô ta đưa một tập giấy cho hội đồng.

Tôi nhìn những dòng tin nhắn được in ra.

Có câu của tôi.

Có câu không phải của tôi.

Có câu được cắt mất phần trước.

Tôi từng nhắn: “Anh sẽ không để họ lấy vùng trà của cha anh.”

Trên giấy chỉ còn: “Anh sẽ không để yên.”

Hùng cười.

“Đây là động cơ trả thù. Còn đây...”

Hắn ra hiệu cho luật sư đưa lên một hồ sơ khác.

“...là chứng thư kiểm định độc lập của GreenCert Europe Asia, xác nhận lô trà Vô Song đạt tiêu chuẩn hữu cơ. Tôi yêu cầu hội đồng hủy toàn bộ kết quả do SGS can thiệp thiên lệch.”

Phòng họp xôn xao.

Tôi nhìn chứng thư trên màn hình.

Logo đẹp. Dấu đỏ đẹp. Chữ ký điện tử đẹp.

Đẹp đến mức giả.

Cát Tường không vội phản bác. Cô phóng to phần mã chứng nhận ở góc dưới.

“Ông Hùng, chứng thư này được cấp ngày mười sáu tháng bảy?”

“Đúng.”

“Lô hàng được đóng container ngày mười tám?”

“Đúng.”

“Vậy vì sao mã truy xuất trong chứng thư lại dẫn đến một batch được tạo trên hệ thống vào ngày mười chín?”

Mặt luật sư của Hùng đổi sắc.

Cát Tường tiếp tục phóng to.

“Và vì sao watermark bảo mật của tổ chức GreenCert trong hồ sơ ông nộp sử dụng mẫu logo cũ đã ngừng từ sáu tháng trước?”

Hùng im một giây.

Chỉ một giây.

Nhưng trong một trận đấu bằng chứng cứ, một giây cũng đủ để máu chảy.

Tôi bước lên.

“Tôi không cần hội đồng tin tôi. Tôi đề nghị hội đồng nhìn vào thứ mà Hùng không thể sửa.”

Tôi mở một thư mục khác.

“Đây là cơ sở dữ liệu mười hai năm của vùng trà Tây Côn Lĩnh. Mỗi mùa, mỗi cây, mỗi lô sao tay đều có phổ HPLC. Dù thời tiết thay đổi, dấu vân tay hóa học của trà cổ thụ thật luôn có khoảng dao động ổn định. Lô hàng của Vô Song Trà không nằm trong khoảng đó.”

Tôi chuyển sang biểu đồ chồng lớp.

Hàng chục đường xanh mờ phủ lên nhau, như những vòng tuổi của rừng.

Rồi đường đỏ của Vô Song hiện ra, lệch hẳn.

Không cần hiểu HPLC sâu, người ta cũng thấy nó sai.

Một giáo sư già trong hội đồng tháo kính.

“Anh Tuấn, cơ sở dữ liệu này do ai quản lý?”

“Cha tôi bắt đầu. Tôi tiếp tục. Bản sao lưu nằm ở Đại học Bách Khoa từ năm 2018 vì tôi từng hợp tác phân tích chất lượng trà. Có thư xác nhận của phòng thí nghiệm.”

Cát Tường đưa thư lên.

Hùng ngồi xuống.

Khánh Chi nhìn hắn, lần đầu tiên có vẻ hoảng thật.

Hội đồng không tuyên án ngay. Họ không phải sân khấu vả mặt.

Họ yêu cầu tạm đình chỉ hồ sơ chứng nhận của Vô Song Trà, niêm phong lô hàng tại Cát Lái, xác minh chứng thư GreenCert, và gửi mẫu đối chứng đến phòng thí nghiệm độc lập thứ hai.

Đối với người đọc thích sảng, có thể như vậy chưa đủ đã.

Nhưng với Hùng, đó là nhát dao đầu tiên cắt vào động mạch.

Bởi vì lô hàng mười triệu USD của hắn không thể chờ.

Và hợp đồng với châu Âu có điều khoản bồi thường nếu gian lận nguồn gốc.

Khi ra khỏi phòng họp, Hùng đi ngang qua tôi.

Hắn nói nhỏ:

“Mày nghĩ mày thắng rồi à? VIAC mới là nơi tiền nói chuyện.”

Tôi đáp:

“Vậy mang tiền của mày đến đó. Tao mang trà.”

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...