Chương 8: Container Không Rời Cảng

Sáu giờ sáng, Cát Lái đã ồn như một trận chiến.

Xe đầu kéo xếp hàng. Còi container. Tiếng bộ đàm rè rè. Mùi dầu máy trộn với mùi sông ẩm. Ba container của Vô Song Trà vẫn nằm trong khu vực tạm giữ, nhưng đội pháp chế của Hùng đã có mặt từ sớm.

Họ định dùng lệnh giao hàng khẩn để đẩy container lên tàu trước khi kết quả phòng lab thứ hai ra đủ.

Hùng biết một chuyện rất rõ: khi hàng đã ra khỏi cảng, mọi thứ sẽ trở thành tranh chấp thương mại xuyên biên giới. Chậm, đắt, rối. Người nông dân và một xưởng trà nhỏ như tôi sẽ bị nghiền nát trong chi phí pháp lý trước khi chạm được đến sự thật.

Nhưng hôm đó, hắn quên mất đối tác châu Âu không ngu.

Martin, đại diện nhà nhập khẩu Đức, đến cùng luật sư riêng. Cát Tường đã gửi cho họ bản tóm tắt rủi ro trong đêm: kết quả HPLC sơ bộ, nghi vấn chứng thư GreenCert, lời khai ban đầu của lão Phủ, và quan trọng nhất là log kho ủ men.

Hùng bước xuống xe, mặt đanh lại.

“Các người đang gây thiệt hại hàng chục tỷ đồng vì vài biểu đồ chưa được kết luận cuối cùng.”

Martin đáp bằng tiếng Anh, phiên dịch lại rất gọn:

“Chúng tôi thiệt hại ít hơn khi dừng hàng bây giờ so với khi để trà có nguy cơ vi phạm vào thị trường EU.”

Hùng quay sang Cát Tường.

“Cô phá doanh nghiệp Việt để lấy lòng người nước ngoài?”

Cát Tường không đổi sắc.

“Doanh nghiệp Việt không cần trà bẩn để được tôn trọng.”

Câu đó khiến vài công nhân gần đó nhìn sang.

Khánh Chi xuất hiện sau Hùng. Lần này cô ta không còn vẻ kiêu kỳ. Mắt thâm, môi nhợt, nhưng vẫn cố giữ vai thẳng.

Tôi nhìn cô ta.

“Đêm mười sáu, em ở kho ủ men làm gì?”

Cô ta khựng lại.

Hùng lập tức chen vào:

“Đừng trả lời. Đây không phải buổi thẩm vấn.”

Tôi mở bản log trên máy tính bảng.

“Thiết bị LKC-PR-Office truy cập hệ thống nội bộ lúc 00:08. Cùng thời điểm đó, độ ẩm kho tăng lên 91%. Sau đó lô trà được đóng bao lại bằng chỉ xanh. Em ký hồ sơ truyền thông nói đó là trà cổ thụ hữu cơ nguyên bản.”

Khánh Chi nhìn màn hình.

Tôi thấy môi cô ta run.

Hùng gằn giọng:

“Log có thể giả.”

Cát Tường đưa ra bản xác thực hash.

“Bản ghi đã được sao lưu từ máy chủ trước sự chứng kiến của bên nhập khẩu và gửi cho đơn vị pháp chứng số. Nếu ông muốn nói giả, chúng ta sẽ đưa vào hồ sơ VIAC.”

Hùng nhìn quanh.

Hắn vẫn tìm lối thoát.

Và hắn tìm thấy Khánh Chi.

“Thiết bị của cô ấy dùng chung trong phòng đối ngoại. Ai cũng có thể cầm.”

Khánh Chi quay phắt sang hắn.

Chỉ một khoảnh khắc thôi, nhưng đủ.

Người từng nằm chung nhà với tôi ba năm không giỏi che giấu khi bị bỏ rơi.

Cô ta hiểu: Hùng sẵn sàng đẩy cô ta xuống trước.

Nhưng Khánh Chi vẫn không nói.

Không phải vì trung thành.

Mà vì cô ta đã đi quá xa để quay đầu mà không tự giẫm lên chính mình.

Martin yêu cầu cảng tiếp tục giữ container cho đến khi VIAC có phiên xử khẩn. Luật sư của Hùng phản đối, nhưng điều khoản trong hợp đồng nhập khẩu cho phép bên mua tạm ngừng nhận hàng khi có nghi vấn an toàn thực phẩm.

Ba container nằm lại.

Lần đầu tiên, thứ đứng yên là hàng của Hùng.

Không phải tôi.

Khi mọi người rời cảng, lão Phủ lặng lẽ đi tới đưa tôi một chiếc túi vải cũ.

“Cậu Tuấn, cái này tôi giấu được.”

Bên trong là một thẻ giấy dầu của lô trà thật, có chữ ký của mười hai hộ dân Tây Côn Lĩnh. Mặt sau còn dính chút nhựa chè khô.

“Tối họ trộn hàng, tôi lấy ra. Tôi sợ lắm. Nhưng nếu không giữ, sau này chẳng còn gì chứng minh trà thật từng nằm trong đó.”

Tôi cầm chiếc thẻ, cổ họng nghẹn lại.

“Bác Phủ, cảm ơn bác.”

Ông lão cúi đầu.

“Không phải vì cậu. Vì cha cậu. Ông ấy từng nói, người nghèo mà còn bán cả mùi trà sạch thì sau này con cháu uống nước gì.”

Tôi quay đi, không muốn người khác thấy mắt mình đỏ.

Cát Tường đứng cạnh, rất lâu không nói.

Rồi cô khẽ bảo:

“Ngày mai ở VIAC, chúng ta có đủ rồi.”

Tôi nhìn ba container im lìm dưới nắng cảng.

“Không. Ngày mai mới là lúc Hùng dùng hết tiền của hắn.”

Cát Tường gật đầu.

“Vậy anh dùng hết sự thật của anh.”

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...