Chương 10: Một Chén Trà Không Cần Chứng Minh
Ba tháng sau, Vô Song Trà đổi chủ.
Không phải vì một phiên trọng tài có thể lập tức kết thúc mọi tội lỗi. Đời thật không nhanh như truyện. Nhưng sau khi hợp đồng châu Âu bị hủy, khoản bồi thường thương mại treo trên đầu, hồ sơ chứng thư giả bị điều tra, nhà phân phối rút lui, ngân hàng siết hạn mức, đế chế mà Hùng xây bằng bao bì đẹp và chứng nhận mua vội bắt đầu nứt từ bên trong.
Trịnh Vĩnh Hùng bị khởi tố trong vụ án làm giả tài liệu, gian lận thương mại và vi phạm quy định an toàn thực phẩm. Lâm Khánh Chi được xem xét vai trò hợp tác điều tra vì cung cấp ghi âm và hồ sơ email nội bộ, nhưng sự nghiệp đối ngoại hào nhoáng của cô ta cũng chấm dứt ở đó.
Có người hỏi tôi có hả hê không.
Có.
Tôi không giả làm thánh.
Tôi hả hê khi thấy người từng giẫm nát trà của cha tôi phải cúi đầu trước một bản giám định. Tôi hả hê khi những bài báo từng gọi tôi là “nghệ nhân trà bẩn” phải đăng đính chính. Tôi hả hê khi các đại lý gọi lại, giọng ngọt như trà pha lần hai.
Nhưng hả hê không nuôi được cây chè.
Sau tất cả, tôi trở về Tây Côn Lĩnh.
Mẹ tôi cũng về cùng. Bà yếu hơn trước, nhưng khi nhìn thấy sườn núi phủ mây và những cây chè cổ thụ đứng im dưới gió, bà khóc rất lâu.
“Cha con mà thấy chắc mừng lắm,” bà nói.
Tôi không đáp.
Tôi đặt chiếc chảo sắt sứt mép lên bếp.
Lửa nổi.
Lá chè tươi được đổ vào chảo, tiếng xèo nhẹ vang lên như mưa nhỏ. Hai bàn tay tôi đảo trà. Chậm, đều, giữ nhiệt. Vết sẹo trong lòng bàn tay kéo căng mỗi khi tôi xoay cổ tay, nhưng tôi đã quen với nó.
Sẹo cũng là một dạng dữ liệu.
Nó ghi lại cái giá của một lần không cúi đầu.
Lê Cát Tường đến vào cuối mùa hái.
Cô không mặc suit xám nữa. Chỉ áo sơ mi trắng, quần vải, giày leo núi dính bùn. Tóc cô bị gió làm rối, kính vẫn gọng titan, tay vẫn cầm cây thước thép nhỏ như bùa hộ mệnh.
Tôi nhìn cô leo dốc, không nhịn được cười.
“Cô đem thước lên núi đo gì?”
“Đo xem anh có phóng đại độ dốc không.”
“Vậy kết quả?”
“Anh phóng đại ít hơn tôi tưởng.”
Tôi pha cho cô một chén trà đầu mùa.
Không ở phòng họp. Không có máy chiếu. Không có trọng tài viên, luật sư, nhà nhập khẩu hay file HPLC.
Chỉ có một chiếc bàn gỗ, mây trắng, tiếng gió và mùi khói củi.
Cát Tường nâng chén, nhắm mắt.
“Vẫn sạch.”
Tôi bật cười.
“Cô uống ra được à?”
“Không. Tôi tin quy trình.”
“Vậy là tin tôi?”
Cô mở mắt.
“Tôi tin người đã chứng minh đủ lâu để không cần nói quá nhiều.”
Tôi im lặng.
Dưới thung lũng, lão Phủ và các hộ dân đang dựng lại hợp tác xã. Lần này, hợp đồng với đối tác châu Âu không độc quyền. Mọi hộ dân có quyền giữ thương hiệu riêng, dữ liệu kiểm định được lưu chung, mẫu đối chứng được lấy định kỳ. Cát Tường giúp chúng tôi xây quy trình truy xuất mới: đơn giản, vừa túi tiền, nhưng đủ chặt để không ai có thể lấy trà vùng thấp khoác áo cổ thụ một lần nữa.
Martin quay lại ký hợp đồng nhỏ hơn, chậm hơn, nhưng tử tế hơn.
Ông nói:
“Chúng tôi không mua câu chuyện nghèo thắng giàu. Chúng tôi mua trà có thật.”
Tôi thích câu đó.
Vì cuối cùng, thứ cha tôi bảo vệ cả đời không phải huyền thoại.
Là sự thật.
Một buổi chiều, tôi nhận được tin nhắn từ Khánh Chi.
“Anh Tuấn, em xin lỗi.”
Tôi nhìn màn hình rất lâu.
Ngày xưa, tôi từng tưởng mình chờ câu đó.
Nhưng khi nó đến, tôi chỉ thấy mệt.
Tôi trả lời:
“Xin lỗi người còn sống thì dễ. Có dịp, hãy lên Tây Côn Lĩnh thắp cho cha anh một nén nhang.”
Cô ta không nhắn lại.
Tôi cất điện thoại.
Cát Tường ngồi bên hiên, đang ghi gì đó vào sổ. Gió núi thổi qua, làm vài sợi tóc rơi trước trán cô.
Tôi hỏi:
“Cô viết báo cáo à?”
“Không.”
“Vậy viết gì?”
Cô đóng sổ.
“Ghi nhớ mùi trà.”
Tôi ngạc nhiên.
“Cái đó cũng cần ghi?”
“Có những thứ nếu không ghi lại, sau này người ta sẽ thay bằng brochure.”
Tôi nhìn cô, rồi nhìn chiếc chảo sắt trên bếp.
Cha tôi từng nói, người làm trà là người chép sử thầm lặng của rừng. Có lẽ ông đúng. Nhưng thời này, chỉ chép bằng khói củi chưa đủ. Phải chép bằng dữ liệu, bằng biên bản, bằng tiêu chuẩn, bằng lòng tự trọng, và bằng những người đủ cứng để không bán chữ ký của mình.
Tối đó, chúng tôi uống hết ấm trà dưới mái hiên.
Trà rất nhạt.
Nhạt đến mức nếu đem vào phòng trà thượng hạng ngày xưa, có lẽ Hùng sẽ chê không đủ mùi.
Nhưng hậu vị của nó ở lại rất lâu.
Lâu như một lời cha tôi để lại.
Trà sạch không cần gào lên.
Chỉ cần gặp đúng người, đúng nước, đúng thời điểm.
Nó sẽ tự chứng minh.
--