Chương 6: Bảy Phút Hạ Lò Và Một Màu Men Không Sao Chép Được
Hoài Phương đưa yêu cầu cuối cùng: nếu Duy An muốn nhận đơn hàng, anh phải nung thử toàn bộ quy trình dưới sự chứng kiến của chuyên gia Nhật, kiểm định an toàn và đại diện làng nghề.
Không có chỗ cho may mắn.
Đêm ấy trời mưa, gió từ sông Hồng thổi vào lạnh buốt.
Duy An cùng ba thợ trẻ lọc tro, khuấy men, ghi nhật ký từng lần châm củi.
Mỗi người có một nhiệm vụ, mỗi sai lệch đều được ghi lại thay vì giấu đi.
Phạm Duy An không có thói quen giải thích nghề bằng khẩu hiệu.
Anh để bàn tay nói thay mình.
Bàn tay ấy có vết sẹo nhỏ ở kẽ ngón, có lớp chai do xoay đất nhiều năm, có vệt bỏng cũ mỗi khi trời lạnh lại nhói.
Anh đặt bảng nhiệt hạ lò, đồng hồ bấm bảy phút, chén thử đánh số và kết quả độ hút nước lên bàn, chậm rãi như đặt một người thân.
Với người ngoài, đó chỉ là đất, tro và lửa.
Với Duy An, đó là ba đời nhà họ Phạm, là những đêm ông nội ngồi nghe tiếng lò thở, là những lần cha anh đổ bỏ cả mẻ vì một vệt rạn sai hướng.
Hoài Phương ngồi ở ghế gỗ gần cửa, đọc tiêu chuẩn chất lượng dày mười hai trang.
Cô không khen, không thúc.
Sự có mặt của cô giống một thước đo: nếu Duy An muốn đưa men cổ ra thế giới, anh phải để nghề mình chịu được ánh sáng kiểm chứng.
Gia Khiêm đứng ngoài hàng rào, mặt tối sầm.
Hắn đã sao chép được tỷ lệ tro, đã mua được chữ ký, đã có phòng marketing, nhưng hắn không có thứ quan trọng nhất: sự kiên nhẫn để chờ đúng bảy phút trước khi mở cửa lò.
Duy An không mắng.
Làng nghề đã dạy anh một điều: tiếng chửi to nhất cũng tắt trước miệng lò, chỉ có đồ ra lò mới ở lại.
Anh yêu cầu niêm phong mẫu, lập biên bản ngay tại chỗ, ký tên ba bên.
Khi một người thợ trẻ run tay đưa thêm tấm ảnh chụp bảng nhiệt, Duy An chỉ nhìn cậu rất lâu rồi gật đầu.
Không phải vì cậu hôm nay mới có can đảm, mà vì cuối cùng cậu đã chọn không để sự im lặng của mình trở thành đất trộn vào mẻ men bẩn.
Khi cửa lò mở, hơi nóng tràn ra như sóng.
Những chiếc chén xếp thành hàng, màu men xanh chìm, vân rạn đều, đáy không rộp.
Chuyên gia Nhật gõ nhẹ một chiếc.
Âm thanh trong và dài.
Ông mỉm cười lần đầu tiên.
Đêm xuống, căn lò cũ bên sông Hồng lại đỏ lên như một con mắt thức.
Duy An ngồi trước miệng lò, nghe mùi tro rơm ẩm trộn với hơi đất nóng.
Anh nhớ ngày bị Mỹ Hân quay lưng, nhớ khay men vỡ dưới gót giày Gia Khiêm, nhớ ánh mắt của những người thợ cúi xuống vì sợ mất lương.
Anh không trách họ mãi.
Nhưng anh cũng không cho phép nỗi sợ ấy trở thành luật của làng.
Hoài Phương tuyên bố xưởng Gia Khiêm bị loại khỏi vòng cung ứng.
Duy An được đề nghị lập hợp đồng trực tiếp, nhưng anh yêu cầu thêm phụ lục ghi tên đội thợ và nguồn gốc công thức.
Anh đã từng bị xóa tên, nên không để bất kỳ bàn tay nào phía sau lò bị biến thành bóng.