Chương 4: Đêm Bệnh Nhân Khóc Ngoài Cổng Phòng Khám
Phòng khám bị khóa niêm phong, bệnh nhân kéo đến khóc ngoài cổng.
Câu thông báo ngắn hiện trên email lúc sáu giờ sáng, lạnh như một lưỡi dao.
Những khoản thanh toán đang chờ bị treo, đối tác yêu cầu giải trình, nhân viên nhìn Nguyễn Khải Hoàn bằng ánh mắt nửa tin nửa sợ.
Mới hôm qua họ còn có cơ hội, hôm nay cánh cửa lại đóng sầm.
Trước văn phòng, streamer và vài tài khoản truyền thông bẩn dựng chân máy.
Họ la hét rằng Nguyễn Khải Hoàn bị nghiệp quật.
Có người mang cả ảnh chế in màu, giơ lên sát cửa kính.
Một nhân viên trẻ bật khóc trong pantry.
Nguyễn Khải Hoàn đi qua, đặt cho cô cốc nước ấm và nói: "Ai muốn nghỉ hôm nay cứ nghỉ, lương vẫn tính đủ."
Tôn Nữ Bảo Trâm không mềm lòng mù quáng.
Cô gọi họp khẩn, yêu cầu Nguyễn Khải Hoàn trình bày phương án nếu tiền bị treo quá 48 giờ.
Anh đưa ra ba lớp dự phòng: khoản bảo lãnh cá nhân, thỏa thuận trả chậm với nhà cung cấp, và danh sách chứng từ để yêu cầu ngân hàng mở rà soát nhanh.
Cô nghe xong mới gật đầu.
Niềm tin, với cô, luôn đi kèm phương án.
Trong khi đó, Phan Trọng Kiên tổ chức ăn mừng sớm.
Hắn gọi điện cho Lê Ngọc Hà, bảo rằng chỉ cần kéo thêm một ngày, Nguyễn Khải Hoàn sẽ mất hết người theo.
Nhưng hắn không biết cuộc gọi ấy đi qua một chiếc điện thoại phụ mà tài xế của hắn từng dùng để nhận phong bì.
Người tài xế, sau khi bị bỏ mặc chịu trận, đã chủ động liên hệ Nguyễn Khải Hoàn.
Đêm xuống, văn phòng chỉ còn ba người.
Nguyễn Khải Hoàn, Tôn Nữ Bảo Trâm và kiểm toán viên rà từng giao dịch.
Mắt ai cũng đỏ vì thiếu ngủ.
Ngoài cửa, tiếng người livestream khản dần nhưng chưa dứt.
Tôn Nữ Bảo Trâm tháo giày cao gót, ngồi bệt xuống sàn cạnh chồng hồ sơ.
Cô hỏi nhỏ: "Anh chịu đựng kiểu này bao lâu rồi?"
Nguyễn Khải Hoàn không trả lời ngay.
Anh kể về những đêm bị sửa tên khỏi báo cáo, những lần Lê Ngọc Hà bảo anh nhẫn nhịn vì tương lai, những bản hợp đồng anh viết còn người khác nhận thưởng.
Không có tiếng nấc, chỉ có giọng nói đã khô đi vì bị chà xát quá lâu.
Tôn Nữ Bảo Trâm nghe hết, rồi nói: "Từ mai, anh không cần chứng minh mình đáng được đối xử tử tế nữa.
Anh chỉ cần thắng đúng luật."
Khoảnh khắc riêng tư ấy không biến cô thành người yêu mù quáng của anh.
Ngược lại, sáng hôm sau cô còn kiểm tra chặt hơn.
Cô bắt anh ký bổ sung cam kết minh bạch, yêu cầu toàn bộ nhân viên dùng email công ty để lưu vết.
Nguyễn Khải Hoàn bật cười.
Lần đầu tiên, sự nghiêm khắc của người khác làm anh thấy được bảo vệ.
Đến giờ thứ ba mươi, ngân hàng phản hồi.
Một phần giao dịch bị treo do đơn tố cáo nặc danh đính kèm tài liệu giả.
Tài liệu ấy có mã máy in trùng với văn phòng của Phan Trọng Kiên.
Kiểm toán viên đặt tờ kết quả lên bàn.
Cả phòng im phăng phắc, rồi một nhân viên bật khóc.
Không phải vì sợ, mà vì cuối cùng họ có dây để kéo kẻ giật màn.
Nguyễn Khải Hoàn không công bố ngay.
Anh gom thêm hai lời khai, một video cổng phụ và bản sao email từ Lê Ngọc Hà.
Mỗi thứ là một chiếc đinh.
Anh muốn đóng đủ đinh vào chiếc quan tài danh tiếng của Phan Trọng Kiên, để hắn không thể bò ra bằng một lời xin lỗi rẻ tiền.
Rạng sáng, Phan Trọng Kiên gửi tin nhắn cuối cùng: "Quỳ xuống xin lỗi, tao cho mày đường sống." Nguyễn Khải Hoàn chụp màn hình, lưu vào hồ sơ.
Anh trả lời duy nhất một câu: "Mai nhớ mặc áo tối màu, mồ hôi lạnh sẽ đỡ lộ."
Nửa đêm, nhân viên bảo vệ mang lên cháo trắng bệnh viện trong ca trực khuya và nói vài người bên ngoài vẫn chưa chịu về.
Nguyễn Khải Hoàn chia bánh cho cả phòng.
Bữa ăn khô, nguội và gần như không mùi vị, nhưng ai cũng ăn hết.
Họ biết đây không còn là chuyện của một cá nhân bị oan, mà là phép thử xem một nhóm nhỏ có thể đứng vững trước tiền bẩn và tiếng ồn hay không.
Tôn Nữ Bảo Trâm kiểm tra camera lần cuối rồi kéo rèm lại.
Cô kể rằng gia đình từng thua một vụ đầu tư vì tin vào quan hệ thay vì hồ sơ.
Từ đó cô học cách yêu quý sự lạnh lùng của giấy tờ.
Nguyễn Khải Hoàn nghe, lần đầu thấy giữa họ có một khoảng im lặng dễ chịu, không cần che giấu yếu đuối nhưng cũng không biến yếu đuối thành lý do buông xuôi.
Cùng lúc, trong căn hộ cao cấp, Phan Trọng Kiên mất ngủ.
Hắn đi chân trần trên sàn đá, đầu gối bủn rủn mỗi khi điện thoại sáng lên.
Không còn tiếng vỗ tay, không còn ánh đèn hội trường, chỉ có màn hình báo thêm một nhân chứng đã đồng ý làm việc với phía Nguyễn Khải Hoàn.
Trong riêng chặng này, Nguyễn Khải Hoàn không thắng bằng vài câu tuyên bố.
Anh buộc camera hành lang phòng cấp cứu đối chiếu với chỉ số men gan ALT, để mỗi lời phản bác của Phan Trọng Kiên đều phải va vào một vật chứng cụ thể của phòng khám Đông Tây y ở Huế.
Chính chi tiết ấy làm đêm bệnh nhân khóc ngoài cổng phòng khám không còn giống một cảnh có thể bê sang truyện khác.