Chương 3: Điện Tâm Đồ Khiến Hội Đồng Khựng Lại
Cuộc họp kiểm tra chéo diễn ra trong một phòng kính thuê tạm, có đại diện đối tác, luật sư và hai bên truyền thông.
Phan Trọng Kiên đến muộn mười phút, cố tình bước vào giữa lúc mọi người đã ngồi yên để lấy khí thế.
Lê Ngọc Hà đi cạnh hắn, váy áo chỉnh tề, khuôn mặt trang điểm kỹ nhưng mí mắt hơi sưng.
Phan Trọng Kiên mở đầu bằng giọng mỉa mai.
Hắn bảo Nguyễn Khải Hoàn chỉ là người làm thuê bị ảo tưởng công lao.
Hắn yêu cầu đối tác chấm dứt mọi liên hệ với Nguyễn Khải Hoàn.
Một vài người gật đầu lấy lệ.
Không khí nghiêng về phía hắn, như thể tiền và danh thiếp dày có thể thay thế sự thật.
Tôn Nữ Bảo Trâm không cãi.
Cô bật máy chiếu, yêu cầu từng bên xác nhận quy trình kiểm tra.
Sau đó cô mời kiểm toán viên độc lập trình bày.
Trang đầu tiên là mốc thời gian.
Trang thứ hai là dấu vết chỉnh sửa.
Trang thứ ba là liên kết giữa MRI trước sau, hồ sơ xét nghiệm, biên bản hội đồng chuyên môn và khoản lợi nhuận mà Phan Trọng Kiên từng khoe là của mình.
Mồ hôi bắt đầu thấm ở thái dương Phan Trọng Kiên.
Hắn cười gằn, nói rằng tài liệu có thể bị cắt ghép.
Nguyễn Khải Hoàn lặng lẽ đặt lên bàn một phong bì niêm phong.
Bên trong là bản xác nhận từ đơn vị lưu trữ và lịch sử truy cập két.
Con dấu đỏ hiện lên dưới đèn trắng, rõ đến mức người ngồi cuối bàn cũng nhìn thấy.
Một đối tác từng quay lưng với Nguyễn Khải Hoàn ho nhẹ, hỏi vì sao hồ sơ này chưa từng được công bố.
Nguyễn Khải Hoàn nhìn thẳng vào Phan Trọng Kiên: "Vì tôi muốn cho anh ta cơ hội trả lại thứ không thuộc về mình.
Anh ta chọn họp báo bôi nhọ tôi." Câu nói không nặng, nhưng rơi xuống như một cái tát.
Lê Ngọc Hà cúi đầu nhìn điện thoại.
Tin nhắn cũ giữa cô và Phan Trọng Kiên hiện trong gói chứng cứ phụ: thời điểm họ bàn cách ép Nguyễn Khải Hoàn ký giấy từ bỏ quyền lợi.
Mặt cô trắng bệch.
Lớp son đỏ trên môi bỗng trở nên chói mắt.
Cô cố nhấc ly nước nhưng tay run, nước sóng sánh tràn ra khăn trải bàn.
Phan Trọng Kiên đập bàn, quát rằng tất cả là âm mưu.
Nhưng ngay khi hắn đứng dậy, luật sư của đối tác yêu cầu ghi nhận hành vi đe dọa trong biên bản.
Hắn khựng lại.
Lần đầu tiên, cái giọng quen ra lệnh của hắn bị thủ tục pháp lý chặn ngang.
Cả phòng không ai cười nữa.
Cú phản đòn ấy chưa đủ làm hắn sụp đổ, nhưng đủ khiến hợp đồng đang thuộc về hắn bị tạm hoãn.
Báo chí đổi tiêu đề từ 'kẻ phản bội' thành 'nghi vấn chiếm đoạt công lao'.
Nguyễn Khải Hoàn bước ra khỏi phòng, nhìn trời nắng gắt trên mặt đường.
Anh biết vòng đầu mình đã thắng, nhưng chiến thắng nhỏ thường khiến thú bị thương cắn dữ hơn.
Đúng như vậy, tối cùng ngày, ngân hàng thông báo tài khoản liên quan đến dự án bị rà soát bất thường.
Một đối tác gọi cho Tôn Nữ Bảo Trâm, giọng ái ngại, nói họ phải tạm ngừng chuyển khoản.
Trên mạng, một loạt bài viết mới xuất hiện, đổ cho Nguyễn Khải Hoàn tội rửa tiền.
Phan Trọng Kiên đã ném con dao bẩn hơn lên bàn.
Tôn Nữ Bảo Trâm đứng bên cửa sổ, hỏi anh có hối hận không.
Nguyễn Khải Hoàn nhìn thành phố sáng đèn, trả lời: "Nếu họ phải dùng đến lời vu khống mới giữ được ghế, nghĩa là ghế đó đã lung lay." Cô im lặng vài giây rồi đặt trước mặt anh một danh sách việc cần làm trong 24 giờ tới.
Không có lãng mạn rẻ tiền, chỉ có chiến tranh thật sự.
Sau cuộc họp, một nhà cung cấp cũ tìm đến Nguyễn Khải Hoàn ở bãi xe.
Người đàn ông ấy từng im lặng khi anh bị đuổi, giờ lúng túng đưa cho anh bản photo phiếu giao hàng.
Nguyễn Khải Hoàn nhận nhưng không cảm ơn vội.
Anh hỏi vì sao hôm đó ông không nói.
Người kia cúi đầu: vì sợ.
Câu trả lời thật đến mức làm không khí đắng hơn cả lời phản bội.
Nguyễn Khải Hoàn cất phiếu giao hàng vào túi hồ sơ phụ.
Anh hiểu một vụ lật kèo không chỉ cần một bằng chứng lớn, mà cần nhiều mảnh nhỏ khớp nhau đến mức phản diện không thể bẻ từng mảnh.
Những người từng im lặng vì sợ cũng có thể trở thành nhân chứng, miễn là anh cho họ thấy phe sự thật chưa chết.
Ở nhà hàng riêng, Phan Trọng Kiên cố cười khi tiếp khách, nhưng đầu gối dưới khăn bàn run nhẹ.
Hắn ép mình uống thêm rượu để giữ vẻ bình thản.
Men cay trôi qua cổ, còn nỗi sợ mắc lại trong ngực như một hòn đá lạnh.
Trong riêng chặng này, Nguyễn Khải Hoàn không thắng bằng vài câu tuyên bố.
Anh buộc log phát thuốc ca trực đối chiếu với biên bản hội đồng chuyên môn Sở Y tế, để mỗi lời phản bác của Phan Trọng Kiên đều phải va vào một vật chứng cụ thể của phòng khám Đông Tây y ở Huế.
Chính chi tiết ấy làm điện tâm đồ khiến hội đồng khựng lại không còn giống một cảnh có thể bê sang truyện khác.