Chương 7: Lời Khai Từ Ca Trực Bị Xóa Log
Trước khi trời sáng hẳn, Nguyễn Khải Hoàn đã có mặt tại một quán cà phê nhỏ gần Huế và Bệnh viện Trung ương Huế; chiếc cặp tài liệu đặt trên ghế bên cạnh nặng như một lời thề.
Nhân chứng đến muộn mười bảy phút.
Trên cổ tay họ vẫn còn vết hằn đồng hồ, như vừa trải qua một cuộc giằng co dài trước khi đủ can đảm bước vào.
Nguyễn Khải Hoàn nối mốc này với biên bản hội đồng chuyên môn Sở Y tế, để người đọc thấy nó thuộc riêng hồ sơ phòng khám Đông Tây y ở Huế chứ không phải một lời kể chung chung.
Tôn Nữ Bảo Trâm đặt ba câu hỏi liên tiếp, câu sau khó hơn câu trước.
Khi người làm chứng trả lời khớp với hồ sơ cũ, cô mới gật đầu rất nhẹ, như vừa đặt thêm một viên đá vào nền móng.
Những người làm cùng Nguyễn Khải Hoàn bắt đầu hiểu vì sao anh nhất quyết giữ hồ sơ sạch.
Một dấu tẩy xóa nhỏ cũng có thể biến sự thật thành trò cãi vã.
Anh thà mất thêm một đêm kiểm lại, còn hơn để Phan Trọng Kiên có cớ thoát.
Nguyễn Khải Hoàn yêu cầu lập biên bản riêng cho một nhân chứng phụ trong hồ sơ y học phục hồi sau tai biến.
Anh không tin trí nhớ khi mọi thứ có thể bị mua chuộc, chỉ tin chữ ký, dấu thời gian và người chứng kiến đủ độc lập.
Ở phía đối diện thành phố, Phan Trọng Kiên lật đi lật lại bản tin nội bộ.
Cổ áo hắn thấm một vệt mồ hôi lạnh.
Hắn cố mắng trợ lý, nhưng câu chửi bị nghẹn giữa họng.
Lê Ngọc Hà gửi một tin nhắn xin gặp riêng, lời lẽ mềm đi bất thường.
Nguyễn Khải Hoàn đọc xong chỉ chuyển cho luật sư lưu hồ sơ.
Tình cũ không còn quyền đi đường tắt qua công lý.
Một bản phụ lục được gửi tới nơi lưu trữ ngoài thành phố.
Nếu Phan Trọng Kiên muốn đốt đường lui, hắn sẽ phải đốt quá nhiều cánh cửa cùng lúc.
Trên mạng, một nhóm tài khoản mới tiếp tục công kích.
Lần này Nguyễn Khải Hoàn không phản bác từng dòng.
Anh gom ảnh chụp, lưu link, lập bảng thời gian.
Tiếng ồn cũng có thể trở thành chứng cứ nếu biết xếp nó đúng chỗ.
Có người đề nghị tung toàn bộ lên mạng để dư luận xử trước.
Nguyễn Khải Hoàn từ chối.
Anh nói mạng xã hội có thể tạo sức ép, nhưng thứ hạ gục Phan Trọng Kiên phải là trình tự pháp lý, vì chỉ trình tự ấy mới khiến hắn không thể diễn vai nạn nhân.
Một nhân viên trẻ xin lỗi vì từng tin lời Phan Trọng Kiên.
Nguyễn Khải Hoàn không trách, chỉ giao cho cậu kiểm lại phụ lục.
Cách tha thứ của anh không mềm yếu: ai muốn quay về phe sự thật phải làm việc tử tế hơn trước.
Đến nửa đêm, Nguyễn Khải Hoàn mở lại bản đồ toàn bộ vụ việc.
Mỗi mũi tên nối một người, một khoản tiền, một lần ký nhận.
Anh nhận ra điểm yếu không nằm ở tài liệu lớn nhất, mà ở một chi tiết nhỏ quanh lời khai bị đứt đoạn.
Phan Trọng Kiên thử đổ lỗi cho cấp dưới.
Nhưng cấp dưới của hắn cũng đã giữ lại tin nhắn.
Khi một kẻ quen dùng người khác làm lá chắn gặp những người bắt đầu tự bảo vệ mình, hắn mới hiểu quyền lực vay mượn mỏng đến thế nào.
Câu chuyện giữa họ không có hoa, không có nhạc nền.
Nó nằm trong tiếng máy in, mùi cà phê nguội và những trang giấy đầy dấu bút đỏ.
Nhưng chính sự thật thà khô ráp ấy khiến Nguyễn Khải Hoàn thấy lòng mình bớt lạnh.
Một tờ báo địa phương gửi câu hỏi phỏng vấn.
Nguyễn Khải Hoàn yêu cầu họ gửi trước nội dung, tránh giật tít làm méo vụ việc.
Anh đã học được rằng truyền thông có thể là đèn pha, cũng có thể là lửa nếu để người khác cầm.
Người phụ trách pháp lý cảnh báo rằng đối thủ có thể kiện ngược để kéo dài thời gian.
Nguyễn Khải Hoàn nghe xong chỉ yêu cầu chuẩn bị ngân sách kiện tụng sáu tháng.
Anh không còn tin vào chiến thắng trong một đêm; thứ anh cần là khả năng đứng vững lâu hơn kẻ nói dối.
Khi máy in hết mực, Nguyễn Khải Hoàn tự xuống mua hộp mới ở cửa hàng gần nhất.
Anh không để trợ lý đi một mình trong lúc bên ngoài còn người theo dõi.
Những việc nhỏ như vậy làm đội hiểu anh không chỉ ra lệnh từ trên cao.
Đến gần trưa, Phan Trọng Kiên xuất hiện chớp nhoáng trước sảnh.
Hắn đeo kính đen, nhưng phần cổ lộ ra đỏ lựng.
Khi phóng viên gọi tên, vai hắn giật một cái rất khẽ, đủ để camera bắt được khoảnh khắc kiêu ngạo trượt khỏi mặt.
Một chuyên gia ngoài ngành được mời đọc hồ sơ để kiểm tra tính dễ hiểu.
Ông không quen thuật ngữ y học phục hồi sau tai biến, nên chỗ nào ông cau mày, Nguyễn Khải Hoàn đánh dấu lại.
Nếu người bình thường không hiểu, phản diện sẽ lợi dụng khoảng mờ đó để la hét.
Cửa thang máy mở lúc gần nửa đêm.
Người bước ra là một nhân chứng mà Phan Trọng Kiên tưởng đã đưa ra nước ngoài.
Trên tay người ấy là chiếc điện thoại cũ, màn hình nứt, nhưng bên trong còn đoạn ghi âm chưa từng công bố.
Kết quả đối chiếu về lúc trời vừa sáng.
Dấu thời gian không lệch một giây.
Nguyễn Khải Hoàn đặt bản in vào túi niêm phong, ghi mã hồ sơ, rồi yêu cầu scan thêm một bản để lưu ở nơi khác.
Tôn Nữ Bảo Trâm đi bên cạnh anh, không hỏi anh có sợ không.
Cô chỉ đưa bản lịch trình ngày mai.
Nguyễn Khải Hoàn nhận lấy, gấp gọn.
Họ đã qua giai đoạn cần lời hứa; thứ cần hơn là từng bước chính xác.
Trong riêng chặng này, Nguyễn Khải Hoàn không thắng bằng vài câu tuyên bố.
Anh buộc điện tâm đồ in trên giấy nhiệt đối chiếu với camera hành lang phòng cấp cứu, để mỗi lời phản bác của Phan Trọng Kiên đều phải va vào một vật chứng cụ thể của phòng khám Đông Tây y ở Huế.
Chính chi tiết ấy làm lời khai từ ca trực bị xóa log không còn giống một cảnh có thể bê sang truyện khác.