Chương 8: Mẫu Máu Và Camera Hành Lang Được Niêm Phong

Phòng sao lưu có máy lạnh chạy rì rì trở thành điểm rẽ mới của vụ việc, vì ở đó có một chi tiết Phan Trọng Kiên từng tin rằng đã bị chôn vùi.

Nhân chứng đến muộn mười bảy phút.

Trên cổ tay họ vẫn còn vết hằn đồng hồ, như vừa trải qua một cuộc giằng co dài trước khi đủ can đảm bước vào.

Nguyễn Khải Hoàn dừng lại ở điện tâm đồ in trên giấy nhiệt, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.

Tôn Nữ Bảo Trâm kéo ghế ngồi sát máy ghi âm.

Mỗi khi nhân chứng nói tới một mốc quan trọng, cô lại dừng lại hỏi nguồn xác nhận.

Sự bình tĩnh của cô khiến cả căn phòng không ai dám hấp tấp.

Những người làm cùng Nguyễn Khải Hoàn bắt đầu hiểu vì sao anh nhất quyết giữ hồ sơ sạch.

Một dấu tẩy xóa nhỏ cũng có thể biến sự thật thành trò cãi vã.

Anh thà mất thêm một đêm kiểm lại, còn hơn để Phan Trọng Kiên có cớ thoát.

Nguyễn Khải Hoàn dừng lại ở biên bản hội đồng chuyên môn Sở Y tế, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.

Nguyễn Khải Hoàn yêu cầu lập biên bản riêng cho đêm niêm phong chứng cứ.

Anh không tin trí nhớ khi mọi thứ có thể bị mua chuộc, chỉ tin chữ ký, dấu thời gian và người chứng kiến đủ độc lập.

Phan Trọng Kiên không còn dám ra lệnh bằng giọng lớn.

Hắn nói nhỏ hơn, nhanh hơn, và cứ nhìn về phía cửa kính như sợ có người đang ghi âm sau lưng.

Lê Ngọc Hà cũng bắt đầu loạn.

Cô ta xóa vài tin nhắn cũ rồi lại khôi phục, không biết hành động nào sẽ khiến mình ít tội hơn.

Sự sang trọng từng che chở cô bỗng trở nên mỏng như giấy.

Một bản phụ lục được gửi tới nơi lưu trữ ngoài thành phố.

Nếu Phan Trọng Kiên muốn đốt đường lui, hắn sẽ phải đốt quá nhiều cánh cửa cùng lúc.

Nguyễn Khải Hoàn dừng lại ở điện tâm đồ in trên giấy nhiệt, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.

Trên mạng, một nhóm tài khoản mới tiếp tục công kích.

Lần này Nguyễn Khải Hoàn không phản bác từng dòng.

Anh gom ảnh chụp, lưu link, lập bảng thời gian.

Tiếng ồn cũng có thể trở thành chứng cứ nếu biết xếp nó đúng chỗ.

Nguyễn Khải Hoàn dừng lại ở log phát thuốc ca trực, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.

Đến cuối buổi, bảng thời gian được in ra dài hơn ba mét nếu nối liền.

Mỗi mốc đều có người chịu trách nhiệm xác nhận.

Nhìn vào đó, Nguyễn Khải Hoàn thấy cơn nhục ngày đầu không còn là một vết thương lộn xộn, mà đã thành một hồ sơ có thể chiến đấu.

Tôn Nữ Bảo Trâm đặt một hộp thuốc đau dạ dày cạnh bàn anh.

Cô không nói câu quan tâm nào quá mềm.

Nhưng Nguyễn Khải Hoàn hiểu: có những người chăm sóc bằng cách nhắc mình ký đúng trang, ăn đúng bữa và đừng chết chìm trong thù hận.

Một cuộc gọi từ mẹ làm Nguyễn Khải Hoàn dừng lại vài phút.

Bà không hỏi thắng thua, chỉ dặn anh ăn gì đó nóng.

Anh nhìn hộp cơm nguội trên bàn, thấy cổ họng nghẹn lại.

Người bị vu oan vẫn phải sống như một người con bình thường.

Tài xế riêng của Phan Trọng Kiên xin nghỉ không lương.

Kế toán trưởng không đến công ty.

Ngay cả Lê Ngọc Hà cũng chỉ nhắn một câu cụt ngủn rồi biến mất.

Đế chế của hắn chưa sụp trên báo, nhưng đã rỗng từ bên trong.

Câu chuyện giữa họ không có hoa, không có nhạc nền.

Nó nằm trong tiếng máy in, mùi cà phê nguội và những trang giấy đầy dấu bút đỏ.

Nhưng chính sự thật thà khô ráp ấy khiến Nguyễn Khải Hoàn thấy lòng mình bớt lạnh.

Nguyễn Khải Hoàn dừng lại ở điện tâm đồ in trên giấy nhiệt, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.

Có người đề nghị biến câu chuyện thành màn trả thù rầm rộ.

Nguyễn Khải Hoàn lắc đầu.

Anh muốn độc giả của vụ việc nhìn thấy chứng cứ, không phải một anh hùng đang diễn.

Sự bình thản mới là thứ làm Phan Trọng Kiên khó chịu nhất.

Người phụ trách pháp lý cảnh báo rằng đối thủ có thể kiện ngược để kéo dài thời gian.

Nguyễn Khải Hoàn nghe xong chỉ yêu cầu chuẩn bị ngân sách kiện tụng sáu tháng.

Anh không còn tin vào chiến thắng trong một đêm; thứ anh cần là khả năng đứng vững lâu hơn kẻ nói dối.

Nguyễn Khải Hoàn dừng lại ở biên bản hội đồng chuyên môn Sở Y tế, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.

Tập tài liệu mới dày đến mức kẹp bướm không giữ nổi.

Tôn Nữ Bảo Trâm phải chia nó thành từng cụm màu: đỏ cho dòng tiền, xanh cho nhân chứng, vàng cho rủi ro truyền thông.

Nhìn chồng giấy ấy, Nguyễn Khải Hoàn biết đây không còn là một cuộc cãi vã cá nhân.

Trong màn hình camera, Phan Trọng Kiên cúi xuống nhặt chiếc bút rơi mà phải chống tay lên bàn.

Động tác ấy rất nhanh, nhưng Nguyễn Khải Hoàn nhìn ra: đầu gối hắn đã mềm.

Không cần một câu sỉ nhục nào, thân thể hắn đã tự thú trước.

Đơn vị thẩm định yêu cầu bổ sung một bản gốc.

Nguyễn Khải Hoàn tự mình đến nơi lưu trữ, ký nhận dưới camera, rồi trở về không ghé đâu khác.

Anh muốn chuỗi bảo quản sạch đến mức đối thủ không thể bịa ra một quãng trống.

Trước khi tắt đèn, Tôn Nữ Bảo Trâm phát hiện một số điện thoại lặp lại trong ba biên bản khác nhau.

Nó không thuộc về nhân viên nào trong danh sách.

Nguyễn Khải Hoàn ghi số ấy lên giấy, khoanh tròn.

Một cánh cửa mới vừa hé ra.

Điều khiến Phan Trọng Kiên nguy hiểm không phải hắn thông minh, mà là hắn từng quen được bỏ qua.

Lần này, từng thứ bị bỏ qua được Nguyễn Khải Hoàn nhặt lại, đánh số và đặt vào đúng ô.

Ở phía sau, điện thoại của Phan Trọng Kiên sáng liên tục.

Không cuộc gọi nào mang tin tốt.

Người từng tưởng mình điều khiển ván cờ cuối cùng cũng nghe thấy tiếng quân cờ của chính mình rơi xuống.

Trong riêng chặng này, Nguyễn Khải Hoàn không thắng bằng vài câu tuyên bố.

Anh buộc log phát thuốc ca trực đối chiếu với biên bản hội đồng chuyên môn Sở Y tế, để mỗi lời phản bác của Phan Trọng Kiên đều phải va vào một vật chứng cụ thể của phòng khám Đông Tây y ở Huế.

Chính chi tiết ấy làm mẫu máu và camera hành lang được niêm phong không còn giống một cảnh có thể bê sang truyện khác.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...