Chương 12: Phiên Hội Đồng Không Ai Dám Rời Ghế

Sau vụ đối chất, Nguyễn Khải Hoàn không trở về nhà ngay mà vòng qua hàng ghế phóng viên chật kín.

Nhân chứng đến muộn mười bảy phút.

Trên cổ tay họ vẫn còn vết hằn đồng hồ, như vừa trải qua một cuộc giằng co dài trước khi đủ can đảm bước vào.

Nguyễn Khải Hoàn dừng lại ở biên bản hội đồng chuyên môn Sở Y tế, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.

Tôn Nữ Bảo Trâm kéo ghế ngồi sát máy ghi âm.

Mỗi khi nhân chứng nói tới một mốc quan trọng, cô lại dừng lại hỏi nguồn xác nhận.

Sự bình tĩnh của cô khiến cả căn phòng không ai dám hấp tấp.

Nguyễn Khải Hoàn dừng lại ở chỉ số men gan ALT, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.

Trong lĩnh vực y học phục hồi sau tai biến, uy tín mất đi thường không thể mua lại bằng quảng cáo.

Vì vậy Nguyễn Khải Hoàn chọn cách chậm hơn: để từng tài liệu tự nói, từng người làm chứng tự ký, từng cơ quan xác nhận bằng đúng thẩm quyền của họ.

Nguyễn Khải Hoàn dừng lại ở điện tâm đồ in trên giấy nhiệt, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.

Phan Trọng Kiên tung một tin giả cuối cùng, nhắm vào uy tín của Nguyễn Khải Hoàn.

Nhưng tin ấy vội vã đến mức sai cả tên đơn vị kiểm định.

Sai lầm nhỏ ấy biến đòn bẩn thành dấu vân tay.

Nguyễn Khải Hoàn dừng lại ở log phát thuốc ca trực, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.

Phan Trọng Kiên nhận cuộc gọi giữa bữa ăn.

Hắn buông đũa, quai hàm cứng lại.

Mấy giây sau, hắn đứng dậy quá nhanh làm chân ghế rít trên sàn, âm thanh sắc đến mức người phục vụ giật mình.

Nguyễn Khải Hoàn dừng lại ở camera hành lang phòng cấp cứu, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.

Lê Ngọc Hà cũng bắt đầu loạn.

Cô ta xóa vài tin nhắn cũ rồi lại khôi phục, không biết hành động nào sẽ khiến mình ít tội hơn.

Sự sang trọng từng che chở cô bỗng trở nên mỏng như giấy.

Nguyễn Khải Hoàn dừng lại ở biên bản hội đồng chuyên môn Sở Y tế, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.

Khi ánh đèn họp báo bật lên, Nguyễn Khải Hoàn không kể khổ.

Anh đọc mốc thời gian, đưa chứng cứ, rồi để sự thật tự làm phần còn lại.

Nguyễn Khải Hoàn dừng lại ở chỉ số men gan ALT, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.

Khủng hoảng vẫn chưa buông.

Phòng khám bị khóa niêm phong, bệnh nhân kéo đến khóc ngoài cổng để lại một khoảng trống dòng tiền, khiến đội của Nguyễn Khải Hoàn phải thương lượng từng hóa đơn nhỏ.

Không ai được phép tiêu một đồng chỉ để giữ thể diện.

Biên bản mới được lập thành bốn bản.

Một bản gửi đơn vị thẩm định, một bản lưu tại văn phòng, một bản chuyển cho luật sư, bản cuối cùng đặt trong phong bì niêm phong.

Tôn Nữ Bảo Trâm kiểm tra mép dán đến lần thứ ba mới cho mang đi.

Cả đội thay nhau ngủ trên ghế.

Có người dùng áo khoác làm gối, có người ôm laptop như ôm phao cứu sinh.

Nguyễn Khải Hoàn nhìn họ, tự nhắc nếu giành được trung tâm phục hồi chức năng miền Trung 310 tỷ, phần đầu tiên phải dành để trả đủ công cho những người đã không bỏ chạy.

Nguyễn Khải Hoàn dừng lại ở chỉ số men gan ALT, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.

Có lúc căn phòng chỉ còn tiếng bút của Tôn Nữ Bảo Trâm.

Nguyễn Khải Hoàn nhìn bàn tay cô ghi chú, chợt hiểu cô không đứng cạnh anh vì thương hại.

Cô đang chọn một trận chiến mà cô tin có thể thắng bằng kỷ luật.

Nguyễn Khải Hoàn dừng lại ở điện tâm đồ in trên giấy nhiệt, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.

Trong khi đó, Phan Trọng Kiên bắt đầu mất những cuộc gọi từng luôn được trả lời.

Một chủ tịch cũ cáo bận, một trưởng phòng pháp chế xin họp sau, một người bạn nhậu nói đang ở nước ngoài dù ảnh định vị vẫn hiện trong thành phố.

Câu chuyện giữa họ không có hoa, không có nhạc nền.

Nó nằm trong tiếng máy in, mùi cà phê nguội và những trang giấy đầy dấu bút đỏ.

Nhưng chính sự thật thà khô ráp ấy khiến Nguyễn Khải Hoàn thấy lòng mình bớt lạnh.

Nguyễn Khải Hoàn dừng lại ở biên bản hội đồng chuyên môn Sở Y tế, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.

Trên diễn đàn ngành, một bài phân tích dài xuất hiện, chỉ ra những điểm phi lý trong lời bào chữa của Phan Trọng Kiên.

Nguyễn Khải Hoàn không biết tác giả là ai.

Nhưng anh biết khi bằng chứng đủ chắc, người lạ cũng có thể trở thành tiếng nói công bằng.

Có một khoảnh khắc cả đội gần như cãi nhau vì áp lực.

Một người muốn công khai ngay, người khác sợ vỡ quy trình.

Nguyễn Khải Hoàn để họ nói hết rồi gõ nhẹ lên bàn: "Chúng ta không thắng bằng nóng ruột." Căn phòng dịu xuống từng chút.

Tập tài liệu mới dày đến mức kẹp bướm không giữ nổi.

Tôn Nữ Bảo Trâm phải chia nó thành từng cụm màu: đỏ cho dòng tiền, xanh cho nhân chứng, vàng cho rủi ro truyền thông.

Nhìn chồng giấy ấy, Nguyễn Khải Hoàn biết đây không còn là một cuộc cãi vã cá nhân.

Nguyễn Khải Hoàn dừng lại ở biên bản hội đồng chuyên môn Sở Y tế, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.

Lê Ngọc Hà thì tệ hơn.

Cô ta ngồi trong xe, hai tay xoắn chặt quai túi đến mức móng tay in vệt hằn trên da giả.

Cô từng nghĩ mình chỉ đổi phe để sống tốt hơn, không ngờ cái giá lại là bị cả hai bên xem như vật chứng.

Nguyễn Khải Hoàn dừng lại ở chỉ số men gan ALT, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.

Buổi chiều, kết quả xác minh độc lập được gửi về.

Không phải kết luận dài dòng, chỉ vài dòng xác nhận nguồn gốc và thời điểm.

Nhưng vài dòng ấy đủ chặn toàn bộ lời bào chữa rằng hồ sơ được dựng sau khi tranh chấp nổ ra.

Nguyễn Khải Hoàn dừng lại ở điện tâm đồ in trên giấy nhiệt, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.

Trước khi tắt đèn, Tôn Nữ Bảo Trâm phát hiện một số điện thoại lặp lại trong ba biên bản khác nhau.

Nó không thuộc về nhân viên nào trong danh sách.

Nguyễn Khải Hoàn ghi số ấy lên giấy, khoanh tròn.

Một cánh cửa mới vừa hé ra.

Nguyễn Khải Hoàn dừng lại ở log phát thuốc ca trực, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.

Sợi dây cuối cùng được kéo ra từ bộ hồ sơ MRI trước sau, hồ sơ xét nghiệm, biên bản hội đồng chuyên môn.

Nó khớp với dữ liệu ngân hàng, khớp với camera, và khớp với lời khai mới.

Không có tiếng reo mừng, chỉ có một sự im lặng nặng vì ai cũng hiểu trận này đã sang cấp khác.

Khi rời hàng ghế phóng viên chật kín, Nguyễn Khải Hoàn ngoái nhìn một lần.

Nơi đó không có ánh hào quang, nhưng đã giữ lại một mảnh sự thật.

Và với anh lúc này, một mảnh sự thật đúng chỗ còn sắc hơn mọi bài diễn thuyết.

Trong riêng chặng này, Nguyễn Khải Hoàn không thắng bằng vài câu tuyên bố.

Anh buộc điện tâm đồ in trên giấy nhiệt đối chiếu với camera hành lang phòng cấp cứu, để mỗi lời phản bác của Phan Trọng Kiên đều phải va vào một vật chứng cụ thể của phòng khám Đông Tây y ở Huế.

Chính chi tiết ấy làm phiên hội đồng không ai dám rời ghế không còn giống một cảnh có thể bê sang truyện khác.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...