Chương 13: Người Từng Cười Nhạo Xếp Hàng Xin Khám
Sảnh văn phòng đông nghẹt trở thành điểm rẽ mới của vụ việc, vì ở đó có một chi tiết Phan Trọng Kiên từng tin rằng đã bị chôn vùi.
Thứ làm căn phòng im đi là một phong bì mỏng.
Bên trong không có tiền, chỉ có bản ghi thời gian, ảnh chụp màn hình và một mảnh chứng cứ nối thẳng tới lời xin lỗi đến quá muộn.
Tôn Nữ Bảo Trâm không nhận tài liệu ngay.
Cô yêu cầu người kia đọc lại lời khai trước camera, sau đó tự tay đánh dấu những điểm cần đối chiếu.
Cô không cho phép lòng thương thay thế thủ tục.
Nguyễn Khải Hoàn dừng lại ở biên bản hội đồng chuyên môn Sở Y tế, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.
Những người làm cùng Nguyễn Khải Hoàn bắt đầu hiểu vì sao anh nhất quyết giữ hồ sơ sạch.
Một dấu tẩy xóa nhỏ cũng có thể biến sự thật thành trò cãi vã.
Anh thà mất thêm một đêm kiểm lại, còn hơn để Phan Trọng Kiên có cớ thoát.
Nguyễn Khải Hoàn dừng lại ở chỉ số men gan ALT, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.
Những người từng đứng ngoài bắt đầu quay lại.
Nguyễn Khải Hoàn không sỉ nhục họ, nhưng cũng không xóa sạch lựa chọn cũ.
Ai muốn đi tiếp phải ký vào quy tắc minh bạch mới.
Phan Trọng Kiên nhận cuộc gọi giữa bữa ăn.
Hắn buông đũa, quai hàm cứng lại.
Mấy giây sau, hắn đứng dậy quá nhanh làm chân ghế rít trên sàn, âm thanh sắc đến mức người phục vụ giật mình.
Nguyễn Khải Hoàn dừng lại ở camera hành lang phòng cấp cứu, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.
Ở lần đối chiếu thứ 2, Tôn Nữ Bảo Trâm bổ sung thêm chỉ số men gan ALT vào bảng chứng cứ, khiến lời khai này tách rõ khỏi các mốc còn lại.
Khi Lê Ngọc Hà nghe tên mình xuất hiện trong lời khai, lớp phấn trên mặt cô như trắng hơn.
Cô gọi cho Phan Trọng Kiên, nhưng hắn tắt máy.
Liên minh phản bội bắt đầu học cách bỏ rơi lẫn nhau.
Cái giá dành cho Phan Trọng Kiên không chỉ là mất mặt.
Đó là từng hợp đồng bị kiểm tra lại, từng mối quan hệ rút tay, từng lời tâng bốc cũ biến thành sự im lặng lạnh lẽo.
Trên mạng, một nhóm tài khoản mới tiếp tục công kích.
Lần này Nguyễn Khải Hoàn không phản bác từng dòng.
Anh gom ảnh chụp, lưu link, lập bảng thời gian.
Tiếng ồn cũng có thể trở thành chứng cứ nếu biết xếp nó đúng chỗ.
Nguyễn Khải Hoàn dừng lại ở camera hành lang phòng cấp cứu, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.
Biên bản mới được lập thành bốn bản.
Một bản gửi đơn vị thẩm định, một bản lưu tại văn phòng, một bản chuyển cho luật sư, bản cuối cùng đặt trong phong bì niêm phong.
Tôn Nữ Bảo Trâm kiểm tra mép dán đến lần thứ ba mới cho mang đi.
Nguyễn Khải Hoàn dừng lại ở biên bản hội đồng chuyên môn Sở Y tế, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.
Tôn Nữ Bảo Trâm đặt một hộp thuốc đau dạ dày cạnh bàn anh.
Cô không nói câu quan tâm nào quá mềm.
Nhưng Nguyễn Khải Hoàn hiểu: có những người chăm sóc bằng cách nhắc mình ký đúng trang, ăn đúng bữa và đừng chết chìm trong thù hận.
Nguyễn Khải Hoàn dừng lại ở chỉ số men gan ALT, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.
Đến nửa đêm, Nguyễn Khải Hoàn mở lại bản đồ toàn bộ vụ việc.
Mỗi mũi tên nối một người, một khoản tiền, một lần ký nhận.
Anh nhận ra điểm yếu không nằm ở tài liệu lớn nhất, mà ở một chi tiết nhỏ quanh lời xin lỗi đến quá muộn.
Trong khi đó, Phan Trọng Kiên bắt đầu mất những cuộc gọi từng luôn được trả lời.
Một chủ tịch cũ cáo bận, một trưởng phòng pháp chế xin họp sau, một người bạn nhậu nói đang ở nước ngoài dù ảnh định vị vẫn hiện trong thành phố.
Nguyễn Khải Hoàn dừng lại ở camera hành lang phòng cấp cứu, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.
Tôn Nữ Bảo Trâm kể một thất bại cũ của cô, lần cô tin nhầm một người chỉ vì người ấy nói quá hay.
Từ đó cô không tin lời đẹp nữa.
Nguyễn Khải Hoàn mỉm cười mệt mỏi: "Vậy tốt.
Tôi cũng không còn lời đẹp để bán."
Có người đề nghị biến câu chuyện thành màn trả thù rầm rộ.
Nguyễn Khải Hoàn lắc đầu.
Anh muốn độc giả của vụ việc nhìn thấy chứng cứ, không phải một anh hùng đang diễn.
Sự bình thản mới là thứ làm Phan Trọng Kiên khó chịu nhất.
Nguyễn Khải Hoàn dừng lại ở điện tâm đồ in trên giấy nhiệt, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.
Có một khoảnh khắc cả đội gần như cãi nhau vì áp lực.
Một người muốn công khai ngay, người khác sợ vỡ quy trình.
Nguyễn Khải Hoàn để họ nói hết rồi gõ nhẹ lên bàn: "Chúng ta không thắng bằng nóng ruột." Căn phòng dịu xuống từng chút.
Nguyễn Khải Hoàn dừng lại ở log phát thuốc ca trực, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.
Khi máy in hết mực, Nguyễn Khải Hoàn tự xuống mua hộp mới ở cửa hàng gần nhất.
Anh không để trợ lý đi một mình trong lúc bên ngoài còn người theo dõi.
Những việc nhỏ như vậy làm đội hiểu anh không chỉ ra lệnh từ trên cao.
Nguyễn Khải Hoàn dừng lại ở camera hành lang phòng cấp cứu, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.
Lê Ngọc Hà thì tệ hơn.
Cô ta ngồi trong xe, hai tay xoắn chặt quai túi đến mức móng tay in vệt hằn trên da giả.
Cô từng nghĩ mình chỉ đổi phe để sống tốt hơn, không ngờ cái giá lại là bị cả hai bên xem như vật chứng.
Nguyễn Khải Hoàn dừng lại ở biên bản hội đồng chuyên môn Sở Y tế, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.
Khi con dấu xác nhận thứ hai được đóng xuống, âm thanh cộp khô vang trong phòng.
Không ai nói gì trong vài giây.
Đó là thứ âm thanh mà người làm ăn bẩn sợ hơn tiếng chửi, vì nó không cần cảm xúc vẫn có sức kết án.
Nguyễn Khải Hoàn nối mốc này với camera hành lang phòng cấp cứu, để người đọc thấy nó thuộc riêng hồ sơ phòng khám Đông Tây y ở Huế chứ không phải một lời kể chung chung.
Ngay lúc tưởng mọi thứ đã ổn, một email lạ gửi tới hộp thư chung.
Tiêu đề chỉ có ba chữ: "Bản gốc khác." Nguyễn Khải Hoàn mở ra, nhìn thấy tên Lê Ngọc Hà nằm trong dòng chuyển tiếp cũ.
Anh không hoảng, nhưng ánh mắt lạnh hẳn đi.
Nguyễn Khải Hoàn dừng lại ở log phát thuốc ca trực, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.
Điều khiến Phan Trọng Kiên nguy hiểm không phải hắn thông minh, mà là hắn từng quen được bỏ qua.
Lần này, từng thứ bị bỏ qua được Nguyễn Khải Hoàn nhặt lại, đánh số và đặt vào đúng ô.
Nguyễn Khải Hoàn dừng lại ở camera hành lang phòng cấp cứu, ghi rõ người giữ bản gốc và giờ bàn giao để đoạn việc này có một neo chứng cứ riêng.
Cuối chương 13, Nguyễn Khải Hoàn không thấy nhẹ nhõm.
Anh chỉ thấy con đường phía trước rõ hơn.
trung tâm phục hồi chức năng miền Trung 310 tỷ không còn là phần thưởng xa vời, mà là trách nhiệm phải giành lại bằng cách không cho sự thật bị bẻ cong thêm lần nào nữa.
Trong riêng chặng này, Nguyễn Khải Hoàn không thắng bằng vài câu tuyên bố.
Anh buộc log phát thuốc ca trực đối chiếu với biên bản hội đồng chuyên môn Sở Y tế, để mỗi lời phản bác của Phan Trọng Kiên đều phải va vào một vật chứng cụ thể của phòng khám Đông Tây y ở Huế.
Chính chi tiết ấy làm người từng cười nhạo xếp hàng xin khám không còn giống một cảnh có thể bê sang truyện khác.