Chương 6: Cuộc Nói Chuyện Riêng Tư Và Bản Đính Ước Thầm Lặng
Buổi chiều muộn trên đỉnh Tây Côn Lĩnh, sương mù bắt đầu lảng bảng bay qua những tán chè cổ thụ hàng trăm năm tuổi.
Ánh hoàng hôn đỏ thẫm như mật ong rừng nhuộm chín cả vùng núi đồi Hà Giang bao la.
Khang và Diệp bước đi lặng lẽ giữa đồi chè thanh khiết, tiếng gót giày của cô gõ nhẹ xuống con đường mòn đất đỏ ẩm ướt.
Không còn vẻ lạnh lùng sắc sảo của một CFO tài chính, Diệp lúc này trông thật dịu dàng trong chiếc áo khoác len mỏng.
"Cảm ơn anh vì chuyện của ông nội. Lần đầu tiên trong đời, tôi thấy một thứ nằm ngoài các con số tài chính có thể cứu mạng người."
Khang khẽ dừng bước bên một gốc chè cổ thụ xù xì bám đầy rêu phong, anh nhẹ nhàng đưa tay chạm vào búp chè non phủ tuyết mịn.
"Trà cổ thụ ở đây đã sống qua hàng thế kỷ, hút tinh hoa của đất trời và linh khí của núi rừng để sinh tồn."
"Y lý và trà đạo của Việt Nam chúng ta là sự kết tinh của tri thức ngàn năm, không phải là thứ có thể mua bán bằng vài đồng tiền IPO bẩn thỉu."
Diệp nhìn sâu vào đôi mắt điềm tĩnh của Khang, trái tim lý tính của cô bỗng chốc đập mạnh một nhịp thổn thức.
"Khang, quỹ đầu tư Vạn An sẽ đồng hành cùng anh đến cùng. Không chỉ vì lợi nhuận, mà vì tôi tin vào lý tưởng của anh."
"Chúng ta sẽ đưa hồng trà Shan Tuyết đạt OCOP 5 sao quốc gia và xuất khẩu ra thế giới một cách kiêu hãnh nhất."
Cô bước lại gần, khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại trong không gian yên bình của núi rừng lúc chạng vạng.
Khang đưa tay nắm lấy bàn tay thanh tú của Diệp, hai bàn tay đan chặt vào nhau đầy ấm áp và tin cậy.
"Ngọc Diệp, cảm ơn em đã đứng bên cạnh anh trong những ngày giông bão nhất."
Dưới ánh hoàng hôn rực rỡ của Hà Giang, một đính ước âm thầm nhưng vô cùng vững chắc đã được hình thành giữa hai tâm hồn lý tính.