Chương 7: Đăng Phản Công
Khi luật sư Minh nộp đơn kiện lên Tòa án Nhân dân TP. Hải Phòng, Đăng phản ứng nhanh hơn Tuấn tưởng.
Tuần đầu: Đăng thuê công ty PR đăng bài trên ba trang tin điện tử — nội dung: "Thuyền trưởng Phạm Quốc Tuấn say rượu khi điều khiển tàu, gây thiệt hại ba nghìn tấn gạo và con tàu bốn trăm tỷ đồng. Nay quay sang vu khống giám đốc để trốn tội."
Tuần hai: Đăng gửi thư đe dọa đến mười bảy thủy thủ — thư luật sư, cảnh báo kiện ngược tội "khai man trong tố tụng" nếu họ không rút lời khai.
Ba thủy thủ hoảng — gọi Tuấn lúc nửa đêm.
"Anh Tuấn, Đăng gửi thư luật sư cho em. Em sợ lắm."
"Em bình tĩnh. Thư đó là dọa — Đăng không có cơ sở kiện em. Lời khai của em được bảo vệ bởi luật tố tụng."
Tuần ba: Đăng tìm cách mua chuộc. Sĩ quan trực ca — Lê Hoàng Dũng, người mà Đăng từng viện dẫn nói Tuấn "uống rượu" — gọi Tuấn:
"Anh Tuấn, em xin lỗi. Đăng ép em khai dối — y nói nếu em không khai Tuấn say rượu, y sẽ đuổi em và không trả lương ba tháng còn nợ. Em sợ quá nên khai theo lệnh y. Giờ em muốn khai lại."
"Dũng, em khai lại có nguy hiểm không?"
"Em không biết. Nhưng anh Tuấn ơi, em không ngủ được ba tháng rồi. Mỗi đêm em nằm nghĩ: nếu mười tám người chết đêm đó, em có khai dối được không? Không. Em khai dối không nổi."
Dũng ký đơn rút lời khai cũ, khai lại sự thật: "Tôi không hề thấy thuyền trưởng Tuấn uống rượu. Giám đốc Đăng ép tôi khai dối bằng cách đe dọa sa thải và nợ lương."
Luật sư Minh bổ sung lời khai Dũng vào hồ sơ — đây là viên đạn cuối cùng. Bây giờ Đăng không chỉ bị tố cắt giảm bảo trì, mà còn bị tố ép nhân viên khai man.
Đăng biết mình đang thua. Y thuê thêm luật sư — nhưng bằng chứng quá rõ: video GoPro gốc, nhật ký bị làm giả, mười bảy lời khai thủy thủ đoàn, và lời khai lật ngược của sĩ quan trực ca.
Không có luật sư nào cứu được một vụ kiện mà bằng chứng nằm dưới đáy biển — và bị cáo đã quên rằng đáy biển không biết nói dối.