Chương 8: Luật Nhân Quả

Hội chợ Nghệ thuật Gốm sứ Bát Tràng khép lại với chiến thắng vang dội chói lọi của Nguyễn Quang Minh. Kiệt tác Bình Tỳ Bà men ngọc cốt ngà của anh không chỉ đạt mức giá kỷ lục hai tỷ rưỡi Việt Nam Đồng từ nhà sưu tầm Nhật Bản mà còn đưa thương hiệu gốm sứ Quang Minh trở thành đại diện di sản văn hóa phi vật thể quốc gia xuất khẩu đi châu Âu. Xưởng gốm cổ Quang Minh lập tức nhận được dòng vốn đầu tư khổng lồ để mở rộng lò bầu truyền thống Giang Cao. Các nhà đầu tư lớn đổ xô đến đề xuất hợp tác, biến xưởng Quang Minh thành trung tâm phục dựng gốm cổ lớn nhất Việt Nam.

Cùng lúc đó, luật nhân quả tàn khốc bắt đầu ập xuống đầu kẻ phản bội Trần Thế Sơn. Cục Cảnh sát điều tra tội phạm về tham nhũng, kinh tế, buôn lậu (C03) phối hợp cùng Cục Sở hữu Trí tuệ bất ngờ ra lệnh khám xét khẩn cấp toàn bộ kho hàng của tập đoàn Sơn Hà. Tại đây, cơ quan chức năng phát hiện hàng chục ngàn sản phẩm gốm sứ nhiễm chì độc hại nồng độ cao dùng nhãn mác giả mạo xuất xứ Bát Tràng chất lượng cao để xuất khẩu lậu ra thị trường quốc tế. Báo cáo độc học lâm sàng cho thấy hàm lượng chì vượt ngưỡng cực kỳ nguy hại cho người tiêu dùng. Sơn Hà đã cấu kết với một số cán bộ biến chất của trung tâm kiểm định để làm giả hồ sơ xuất xứ CO/CQ suốt ba năm qua.

Toàn bộ đối tác thương mại quốc tế lập tức đơn phương chấm dứt hợp đồng và khởi kiện xưởng Sơn Hà yêu cầu bồi thường thiệt hại hàng chục tỷ đồng. Ngân hàng lập tức phong tỏa toàn bộ tài sản cá nhân và niêm phong dây chuyền sản xuất lò ga công nghiệp của Sơn để thu hồi nợ xấu. Chỉ trong vòng mười lăm phút ngắn ngủi, đế chế gốm sứ bẩn của Trần Thế Sơn sụp đổ tan tành như lâu đài cát trước sóng biển giông bão. Sơn bị dồn vào ngõ cụt trốn chạy nợ nần giang hồ sới gà vây quanh. Những chiếc xe hơi đắt tiền, căn biệt thự sang trọng của gã ở Ciputra đều bị niêm phong phong tỏa bởi tòa án nhân dân thành phố Hà Nội.

Buổi tối hôm đó, khi bóng đêm giăng lối trên bến sông Hồng lộng gió, Nguyễn Quang Minh cùng Phạm Thu Hương sải bước bên nhau trên con đường đất đỏ dọc bờ sông lộng gió của làng cổ Bát Tràng. Không khí trong lành mang theo mùi phù sa mặn mòi sông Hồng và mùi khói trấu nồng nàn từ những lò bầu cổ truyền đang đỏ lửa nung gốm. Làng cổ yên bình như trút bỏ được gánh nặng u ám bấy lâu nay. Từng ánh đèn lồng thắp sáng các gian trưng bày gốm lung linh huyền ảo phản chiếu xuống dòng sông lộng gió.

Minh khẽ đưa chiếc chén men ngọc nhỏ lên ngắm nhìn dưới ánh trăng rằm vằng vặc chiếu sáng cả một vùng sông nước. Trên khuôn mặt góc cạnh sạm đen bụi lò của anh xuất hiện một nụ cười nhẹ nhõm, ấm áp hiếm hoi kể từ ngày xảy ra biến cố. Vẻ u buồn gàn dở ngày thường đã hoàn toàn nhường chỗ cho sự thanh thản tự tại của một bậc thầy đắc đạo. Anh khẽ thở dài nhẹ nhõm, ngón tay xoay xoay chiếc chén men ngọc một cách thư thái.

"Tôi thấy vui." Minh khẽ cất tiếng, giọng nói trầm ấm chứa đựng sự thanh thản sâu sắc từ tận đáy lòng. Giọng nói nhẹ nhàng bay vào làn gió sông mát lạnh.

Phạm Thu Hương khẽ dừng chân bên cạnh anh, đôi mắt phượng lánh lên sự dịu dàng và ấm áp vô ngần dưới ánh trăng sáng. Cô khẽ điều chỉnh lại chiếc gọng kính titan mảnh rồi khẽ tựa vai vào vai anh, cất giọng dịu dàng ngọt ngào: "Tôi cũng thế, anh Minh. Men ngọc cốt ngà của anh đã chứng minh được chân lý khoa học nghệ thuật luôn chiến thắng lòng tham của những kẻ gian thương. Chúng ta đã cùng nhau bảo vệ thành công di sản thiêng liêng của làng nghề. Tôi tin dòng men này sẽ còn sống mãi ngàn năm cùng sông Hồng dạt dào. Sự cống hiến âm thầm của anh suốt năm năm qua cuối cùng đã được đền đáp xứng đáng."

Hương khẽ cúi đầu nhìn dòng nước sông cuộn trôi, cô khẽ trút bỏ đi vẻ lạnh lùng sắc sảo của một nữ giám đốc: "Tôi chưa từng nói với anh điều này, nhưng ba tôi - Tỷ phú Phạm Minh - luôn là người nghiêm khắc với tôi. Ông chỉ tin vào các báo cáo tài chính và lợi nhuận. Khi tôi bảo lãnh cho anh, ông đã nói tôi là kẻ điên rồ mang tiền đi ném vào đống đất sét bẩn thỉu. Hôm nay, hợp đồng năm triệu đô-la Mỹ chính là câu trả lời đanh thép nhất tôi gửi tới ông. Cảm ơn anh đã giúp tôi chứng minh con đường bảo tồn di sản của tôi là đúng đắn."

Minh khẽ nắm lấy bàn tay thon dài mềm mại của Hương, mười ngón tay đan chặt vào nhau đầy kiên định ấm áp, đánh dấu một tình yêu bền chặt kiên cường nở rộ từ trong giông bão gian khó của làng nghề cổ. Gió bến sông Hồng khẽ thổi tung làn tóc dài thanh mảnh của Hương, Minh nhìn cô, lòng đầy bình yên, thói quen nặn đất sét bấy lâu nay bỗng chốc hóa thành mong muốn được chở che cho người con gái lý tính sắc sảo trước mặt suốt cuộc đời. Dưới ánh trăng rằm, bóng hai người đổ dài trên bãi sông như một tác phẩm gốm nghệ thuật hoàn mỹ nhất. Đây là khoảnh khắc bình yên và xúc động bùng nổ ngọt ngào nhất giữa hai tâm hồn kiệt xuất.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...