Chương 1: Chiếc Chảo Sắt Bị Đẩy Ra Mưa

Tôi bị gạch tên khỏi danh sách nghệ nhân ngay trước giờ khai mạc triển lãm.

Không phải bằng một email lịch sự. Không phải bằng một cuộc gọi xin lỗi.

Mà bằng cây bút dạ đỏ trong tay vợ cũ của tôi.

Lâm Khánh Chi đứng dưới đèn pha của Vô Song Trà House, váy lụa màu rượu vang, tóc búi thấp, cổ đeo chiếc vòng ngọc mà ngày xưa chính tôi đã bán ba mẻ trà đầu mùa để mua tặng. Cô ta nhìn tấm bảng danh sách nghệ nhân, gạch ngang ba chữ **Nguyễn Hoàng Tuấn**, rồi quay sang tôi bằng nụ cười rất đẹp.

Đẹp kiểu người ta đã quyết định xong số phận của anh trước khi anh kịp mở miệng.

“Anh Tuấn, anh thông cảm. Triển lãm hôm nay là sự kiện cao cấp. Có đại diện nhà nhập khẩu từ Đức, Pháp, Hà Lan. Vô Song Trà không thể để một người đang bị nghi vấn về an toàn thực phẩm xuất hiện trong khu vực trưng bày chính.”

Tôi ôm chiếc hộp gỗ đựng búp Shan Tuyết cổ thụ trước ngực.

Bên trong là mẻ trà tôi sao tay suốt ba đêm. Lá chè hái từ những cây sống trên sườn Tây Côn Lĩnh, thân phủ rêu trắng, rễ bám sâu vào đá lạnh. Cha tôi từng bảo, một lá trà sạch không cần hét lên rằng nó sạch. Chỉ cần gặp nước đúng độ, nó sẽ tự nói.

Nhưng tối đó, tôi chưa kịp pha nước.

Trịnh Vĩnh Hùng bước ra từ sau tấm vách kính in logo Vô Song Trà. Bộ vest đen của hắn thẳng như được cắt từ một tờ hợp đồng, tay cầm chén trà men ngọc, sau lưng là hai bảo vệ mặc đồng phục không có nếp nhăn.

“Nguyễn Hoàng Tuấn,” hắn gọi tên tôi như gọi tên một khoản nợ xấu. “Tao đã nói rồi. Trà núi của mày hết thời rồi.”

Khánh Chi nhẹ nhàng đặt tay lên cánh tay hắn. Một động tác nhỏ thôi, nhưng đủ để cả sảnh hiểu cô ta đã chọn bên nào.

Tôi nhìn cô ta.

“Chi, chính em là người gửi thư mời anh.”

Cô ta bật cười.

“Đó là trước khi bộ phận pháp chế phát hiện lô trà của anh bị tố chứa dư lượng thuốc bảo vệ thực vật. Anh nghĩ em còn là vợ anh để đi dọn rác cho anh à?”

Cả sảnh im đi trong ba giây.

Rồi vài tiếng cười bật ra. Nhẹ thôi. Sang trọng thôi. Nhưng vẫn là tiếng cười.

Hùng đặt chén trà xuống bàn.

“Cho nó ra ngoài.”

Hai bảo vệ tiến tới. Tôi lùi nửa bước, không phải vì sợ, mà vì chiếc hộp gỗ trong tay. Mẻ trà này là thứ cuối cùng còn sót lại từ vùng nguyên liệu cha tôi giữ cả đời. Sau khi ông mất, Hùng mua lại khoản nợ của hợp tác xã, ép các hộ dân ký hợp đồng độc quyền, rồi dùng chính công thức ủ men của nhà tôi để dựng lên thương hiệu “Shan Tuyết Organic Premium”.

Tôi đã từng nghĩ hắn chỉ tham.

Sau này tôi mới biết, hắn còn ngu.

Bảo vệ giật chiếc hộp khỏi tay tôi. Nắp hộp bật ra. Những búp trà phủ lông tơ trắng rơi xuống nền đá cẩm thạch.

Một chiếc giày da Ý giẫm lên.

Rắc.

Âm thanh đó nhỏ đến mức người khác không để ý. Nhưng với người làm trà, nó giống tiếng xương gãy.

Tôi cúi xuống nhặt lá trà bị nghiền nát. Đầu ngón tay tôi dính nước mưa từ áo khoác, dính bụi đá, dính cả chút hương khói củi còn sót lại.

Hùng cúi người, nói rất khẽ:

“Tuấn, cha mày chết rồi. Vùng trà của mày cũng sắp thuộc về tao. Mày giữ mấy thứ cũ kỹ này làm gì?”

Tôi không trả lời.

Tôi đưa tay ra sau lưng, chạm vào quai chiếc chảo sắt sao trà sứt mép. Nó được bọc vải thô, cũ đến mức ai nhìn cũng tưởng đồ bỏ. Nhưng đó là kỷ vật của cha tôi. Cái chảo đã sao qua ba đời trà của họ Nguyễn.

Khánh Chi nhìn thấy động tác ấy, ánh mắt thoáng khó chịu.

“Anh vẫn mang cái chảo đó theo à? Anh không thấy quê mùa sao?”

Tôi ngẩng đầu.

“Quê mùa không giết người. Trà bẩn mới giết người.”

Nụ cười của Hùng tắt đi.

“Lôi nó ra ngoài.”

Tôi bị đẩy qua cửa kính, ngã xuống bậc tam cấp dưới cơn mưa tháng bảy. Phía sau lưng, tiếng nhạc khai mạc nổi lên. Phía trước mặt, nước mưa cuốn những vụn trà xuống rãnh thoát nước.

Tôi nhặt từng búp trà còn nguyên, bỏ lại vào lòng bàn tay.

Điện thoại rung.

Một số lạ.

Tôi bắt máy.

Giọng phụ nữ vang lên, gọn, lạnh, không có một chữ thừa.

“Nguyễn Hoàng Tuấn?”

“Phải.”

“Tôi là Lê Cát Tường, phụ trách thẩm định nông nghiệp bền vững của SGS Việt Nam. Chúng tôi nhận được hồ sơ tố cáo lô trà của anh nhiễm hóa chất. Đồng thời, Vô Song Trà đang nộp hồ sơ chứng nhận hữu cơ cho lô hàng xuất khẩu sang Hamburg.”

Tôi nhìn lên tòa nhà sáng rực trước mặt.

“Tôi đoán cô gọi không phải để chia buồn.”

“Đúng. Tôi không làm việc bằng cảm xúc.”

Cô ngừng một nhịp.

“Nếu anh thật sự có bằng chứng rằng họ đánh tráo vùng nguyên liệu, tám giờ sáng mai mang dữ liệu thô HPLC đến văn phòng tôi. Tôi chỉ xem file gốc, chuỗi lưu mẫu, nhật ký chạy máy và mẫu đối chứng. Trễ mười phút, tôi hủy lịch.”

Tôi siết những búp trà nát trong tay.

“Cô tin tôi sao?”

“Tôi tin dữ liệu. Còn anh, hiện tại, chỉ là một người đang bị tố cáo.”

Điện thoại tắt.

Mưa rơi xuống mặt tôi lạnh buốt.

Tôi đứng dậy, chỉnh lại chiếc áo đũi ướt sũng, nhặt chiếc chảo sắt bị bảo vệ ném lệch bên bồn cây. Quai chảo sứt mép cấn vào lòng bàn tay, đau nhưng tỉnh.

Tôi quay lại nhìn Vô Song Trà House.

Trong kia, Hùng đang nâng chén với đối tác châu Âu.

Hắn không biết, thứ hắn cướp từ cha tôi không phải công thức.

Đó là một cái bẫy.

Trà cổ thụ thật có dấu vân tay hóa học riêng. Dù hắn có thuê chuyên gia tạo mùi, mua chứng thư, tẩm hương lan giả, hắn vẫn không thể tạo lại đỉnh theanine ở đúng thời gian lưu, không thể giả được tỷ lệ polyphenol, không thể xóa sạch vết thuốc trừ sâu trong mẫu lá.

Tối đó, tôi bước vào mưa với một hộp trà nát, một chiếc chảo cũ và một thư mục dữ liệu HPLC được cha tôi bắt đầu lưu từ mười hai năm trước.

Ngày mai, tôi sẽ không đi xin công bằng.

Tôi sẽ đem công bằng đặt lên màn hình máy chiếu.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...