Chương 7: Chén Trà Nhạt Ở Thảo Điền
Đêm đó, tôi không về bệnh viện cũng không về xưởng.
Cát Tường đưa tôi đến một căn nhà nhỏ ở Thảo Điền, nằm trong hẻm có cây me già và tường gạch loang. Chủ nhà là một bà cụ từng làm kiểm nghiệm thực phẩm, giờ nghỉ hưu mở phòng trà chỉ bán ba loại: trà xanh, trà già và nước nóng.
“Ở đây không ai hỏi nhiều,” Cát Tường nói.
Tôi ngồi dưới mái hiên, nhìn mưa rơi xuống sân gạch.
Cả ngày chạy giữa bệnh viện, kho hàng, phòng lab và hội đồng khiến tay tôi đau âm ỉ. Cơn đau không dữ, nhưng bền. Giống như nhục nhã. Không giết ngay, chỉ làm người ta tỉnh táo quá mức.
Bà cụ pha cho chúng tôi một ấm trà rất nhạt.
Không phải loại trà để khoe. Không thơm nồng, không màu đẹp, không có hậu vị dài như quảng cáo. Nhưng khi nước trà đi qua cổ họng, tôi thấy lòng mình lắng xuống.
Cát Tường nâng chén, nhấp một ngụm.
“Trà ngon.”
Tôi cười.
“Cô vừa khen một thứ không có số liệu.”
“Có. Chỉ là tôi chưa đo.”
Tôi bật cười thật.
Lần đầu trong nhiều ngày.
Cô đặt chén xuống.
“Ngày mai Hùng sẽ nộp đơn ra VIAC theo điều khoản tranh chấp trong hợp đồng xuất khẩu. Hắn sẽ đòi hủy tạm đình chỉ, yêu cầu giao hàng đúng hạn, và kiện ngược anh vì gây thiệt hại danh tiếng.”
“Anh không phải bên ký hợp đồng.”
“Đúng. Nên anh sẽ không đánh với hắn bằng tư cách đối thủ thương mại. Anh đánh bằng tư cách chủ sở hữu cơ sở dữ liệu nguồn gốc, đại diện vùng nguyên liệu bị sử dụng sai, và nhân chứng kỹ thuật.”
Tôi nhìn mưa.
“Nghe vẫn ít cửa.”
“Ít cửa không có nghĩa là không có cửa.”
Cô lấy laptop ra, mở sơ đồ chứng cứ.
“Tôi cần một mảnh ghép cuối: bằng chứng Vô Song biết rõ họ trộn trà vùng thấp trước khi nộp chứng nhận. Dữ liệu hóa học chứng minh hàng sai. Nhưng để chứng minh gian lận, cần chứng minh ý chí gian lận.”
Tôi im lặng.
Ý chí gian lận.
Nghĩa là không chỉ “sản phẩm có lỗi”. Phải chứng minh Hùng biết nó bẩn mà vẫn bán là hữu cơ.
Tôi nhắm mắt.
Trong đầu hiện lên hình ảnh kho cũ ở Bình Dương. Trước khi bị ép ra khỏi vùng nguyên liệu, tôi từng lắp cảm biến nhiệt và độ ẩm cho kho ủ men của hợp tác xã. Hệ thống rẻ tiền, dùng để theo dõi nhiệt độ trà khi ủ, tự động gửi log về email.
Sau khi Hùng tiếp quản, hắn không đổi hệ thống vì nghĩ đồ cũ vô hại.
Nhưng cảm biến đó không chỉ ghi nhiệt.
Nó còn ghi thời điểm mở cửa kho, biến động ẩm bất thường, và tên thiết bị kết nối khi có người truy cập nội bộ.
Tôi mở mắt.
“Có thể còn một nơi.”
Cát Tường nhìn tôi.
“Kho ủ men cũ. Nếu dữ liệu log vẫn còn, nó sẽ cho thấy hai đêm trước khi đóng container, kho được mở, độ ẩm tăng bất thường do phun sương hương liệu hoặc xử lý bề mặt lá. Và nếu may mắn, tên thiết bị truy cập là của người trong Vô Song.”
Cát Tường lập tức ngồi thẳng.
“Anh có quyền truy cập?”
“Tài khoản gốc đứng tên cha tôi. Hùng đổi nhiều thứ, nhưng hắn ghét đồ cũ. Hắn nghĩ cái gì cũ cũng vô dụng.”
“Thử ngay.”
Tôi đăng nhập.
Mật khẩu là tên mẹ tôi viết không dấu, kèm năm cha tôi bắt đầu trồng lại khu trà sau lũ.
Màn hình xoay tròn.
Một giây.
Hai giây.
Rồi hệ thống mở.
Log vẫn còn.
Ngày mười sáu, 23:42, kho mở.
Độ ẩm tăng từ 62% lên 91% trong hai mươi phút.
Ngày mười bảy, 00:08, thiết bị truy cập nội bộ: **LKC-PR-Office**.
Tôi nhìn dòng chữ đó.
LKC.
Lâm Khánh Chi.
Tay tôi lạnh đi.
Cát Tường không nói gì trong vài giây.
Sau đó cô lưu bản ghi, chụp màn hình, tạo hash, gửi bản sao đến email pháp lý.
“Ngày mai,” cô nói, “Hùng không chỉ phải giải thích trà bẩn. Khánh Chi cũng phải giải thích vì sao thiết bị của cô ta xuất hiện trong kho lúc nửa đêm.”
Tôi nâng chén trà đã nguội.
Ngoài sân, mưa vẫn rơi.
Tôi từng nghĩ bị phản bội đau nhất là khi người mình yêu bỏ đi.
Hóa ra không phải.
Đau nhất là khi người ấy quay lại, cầm chính thứ mình yêu nhất, nhúng nó vào bùn rồi bảo mình học cách chấp nhận thời thế.